

Nhiều năm trước, khi thầy giáo tôi còn là một người thanh niên trẻ vừa rời khỏi giảng đường đại học, thầy đã tình nguyện lên dạy ở mảnh đất Tây Bắc. Là con trai Hà thành, đẹp trai, con nhà gia thế, thầy tôi hoàn toàn có thể xin được một chỗ làm ổn định ở Thủ đô, nên quyết định của thầy khiến cả gia đình và bạn bè đều choáng váng, bất ngờ. Ban đầu chỉ dự định lên 2 năm để khám phá Tây Bắc. Thế nhưng cuối cùng thầy tôi lại gắn bó cả cuộc đời mình với mảnh đất này, bởi yêu say đắm nhan sắc yêu kiều của những cô gái Thái miền sơn cước, bởi say mê khám phá bí quyết làm đẹp lạ kì của người thiếu nữ dân tộc Thái.
Thầy giáo tôi là sinh viên khoa văn của trường Đại học Sư phạm I, vì thế mà tâm hồn rất lãng mạn và bay bổng. Là con trai miền xuôi, thầy chưa từng một lần đặt chân lên Tây Bắc, nhưng ngày còn đi học, một lần vô tình đọc được tập truyện thơ “Tiễn dặn người yêu” của dân tộc Thái (tên tiếng Thái là “Xống chụ xon xao”), thầy đã lập tức bị mê mẩn bởi vùng đất này. Thầy quyết định dành những năm tháng tuổi trẻ của mình để khám phá vùng đất Tây Bắc xa xôi, nhưng chính thầy cũng không ngờ rằng, nó sẽ níu chân thầy vĩnh viễn, bằng một sợi dây vô hình nhưng rất đỗi diệu kỳ.
Những năm đó, Tây Bắc vẫn chỉ là một vùng rừng núi heo hút, chưa có các thành phố, thị trấn đông đúc như bây giờ. Thầy tôi dạy ở một bản vùng sâu, cách trung tâm huyện gần hai chục cây số. Nếu nhiều sinh viên miền xuôi khác lên đây dạy học trong tâm trạng bị bắt buộc, thì thầy tôi lại ngập tràn khí thế, bởi thầy nghĩ, thầy chỉ có hai năm để khám phá nó, trước khi trở về Hà Nội cho bố mẹ yên lòng. Thầy tôi thích vẻ đẹp của núi rừng, thích mùa hoa ban nở trắng hai sườn núi, thích những dòng suối uốn lượn quanh thung lũng, thích cả những mùa đông giá rét khi tất cả những bản làng trên núi cao chìm trong sương mù. Thế nhưng, dường như tất cả những thứ đó là chưa đủ để níu chân thầy lại rẻo cao nghèo khó này. Bởi ở chốn thị thành rực rỡ đèn hoa, thầy có tất cả: Gia đình, bạn bè, một cuộc sống sung túc, đủ đầy và một tương lai sáng lạn. Vậy mà thầy đã quyết định ở lại mãi mãi, khi mà thời hạn 2 năm công tác vùng cao đã hết. Thầy ở lại vì trót say mê một người con gái Thái xinh nhất vùng, người con gái khiến trái tim thầy đã bị níu chặt lại với mảnh đất này mãi mãi.
Ngày đó, khi thầy tôi đưa người yêu về Hà Nội ra mắt bố mẹ và xin phép làm lễ cưới, bố mẹ thầy vừa đau đớn, vừa giận dữ. Bởi với suy nghĩ bảo thủ của mình, họ không thể chấp nhận được việc người con trai tài giỏi của mình sẽ lấy một cô gái Thái và sẽ chôn vùi tuổi thanh xuân ở cái góc trời Tây Bắc xa xôi ấy. Tất cả gia đình đã khuyên bảo thầy tôi, từ nhẹ nhàng đến gây áp lực nặng nề. Bố mẹ thầy tôi còn tuyên bố sẽ từ mặt thầy. Nhưng thầy vẫn gạt nước mắt, quỳ lạy bố mẹ xin tha tội bất hiếu, rồi dắt người con gái mà mình yêu quay trở lại Tây Bắc, xây dựng một mái ấm nhỏ bé và yên bình ngay giữa lưng chừng núi.
Vì thầy tôi đã từ bỏ tất cả những gì mình có để có thể đến với người con gái mà mình yêu, nên gia đình thầy, bạn bè thầy đều cho rằng thầy đã bị ăn bùa ngải, đã bị người thiếu nữ Thái kia “chài” bằng thứ phép thuật nào đó. Nhưng khi nghe những lời dọa dẫm đó, thầy tôi chỉ cười, bởi chỉ mình thầy hiểu, cái thứ “bùa ngải” mà thầy đã thực sự ăn là gì.
Thầy tôi kể với tôi rằng, khi lên miền núi dạy học, thầy thường có thói quen ra bờ suối ngồi thơ thẩn khi chiều xuống. Và ở đó thầy đã chứng kiến một cảnh tượng đẹp đến sững sờ: Ở giữa lòng suối là những người con gái Thái cô nào cũng đẹp như tiên nữ, đang tụm năm tụm bảy vừa tắm vừa cười đùa tinh nghịch. Tất cả những thiếu nữ đó đều tắm trần, khoe làn da trắng mềm mại và đôi gò bồng đảo đầy đặn thấp thoáng trong làn nước. Là thanh niên chưa quen va chạm, nhìn cảnh đó, thầy chỉ biết đỏ mặt. Nhưng những cô gái Thái lại không hề xấu hổ khi thấy thầy đang ngơ ngẩn ngắm nhìn. Sau này khi đã quen với phong tục tập quán của đồng bào dân tộc Thái ở Tây Bắc, thầy tôi mới biết phụ nữ Thái có tập tục tắm tiên. Chiều chiều, sau một buổi lao động mệt nhọc, những cô gái Thái lại rủ nhau ra con suối đầu nguồn, trầm mình trong làn nước mát ngọt, trong lành với trạng thái nguyên sơ nhất của con người. Nhiều người chưa từng được chứng kiến, khi nghe kể lại đều cười cợt phong tục đó, nhưng nếu ai được tận mắt nhìn, sẽ thấy rằng phong tục đó vô cùng đẹp và tuyệt nhiên không có chút khêu gợi quá đà nào. Bởi phụ nữ Thái có cách kín đáo của riêng họ. Khi họ tắm dưới suối, “tấm áo” họ mặc chính là làn nước suối tinh khiết. Trước khi bước lên bờ, họ đã kịp quấn ngang ngực chiếc váy quây kín đáo nhưng không kém phần gợi cảm. Những cô thiếu nữ cứ thế bước đi qua mặt thầy tôi, khoe thân hình đầy đặn, uyển chuyển trong chiếc váy, với những bước đi êm ái và nữ tính như bước đi của những tiên nữ trên trời. Các cô gái Thái đi qua trước mặt thầy tôi, vừa đi vừa cười rúc rích, tinh nghịch, để lại thầy tôi ngồi ngơ ngẩn sau lưng. Chính ở đó, thầy tôi đã bắt đầu đem lòng yêu thương một người thiếu nữ Thái.
Không chỉ thầy tôi mà rất nhiều người miền xuôi lên Tây Bắc đều ngạc nhiên, thậm chí là ngơ ngẩn trước vẻ đẹp của người con gái Thái ở nơi núi rừng hoang sơ này. Bởi mười thiếu nữ Thái thì cả mười cô, cô nào cô ấy đều da trắng, môi hồng, mái tóc đen mượt dài tha thướt, tấm lưng ong, khuôn ngưc đầy và bước đi uyển chuyển. ở giữa chốn núi rừng hoang sơ và nghèo khó, làm gì có mỹ phẩm này nọ cho họ điểm trang, làm gì có váy áo đẹp, có dầu gội đắt tiền như dưới miền xuôi, thế mà vẻ đẹp của người con gái Thái vẫn rực rỡ như những bông hoa rừng buổi sớm. Có rất nhiều người đã thắc mắc về vẻ đẹp kì lạ của người thiếu nữ Thái, nhưng những người am hiểu về văn hóa dân tộc Thái thì sẽ không hề ngạc nhiên. Bởi họ biết, người thiếu nữ Thái đã có trong tay bí quyết làm đẹp lưu truyền từ ngàn đời nay.
Những người già nhất của dân tộc Thái kể rằng, từ lâu lắm rồi, cái thời mà nhiều thế hệ người già trước đó cũng chỉ được nghe kể lại, thì người Thái đã mơ ước về một vẻ đẹp hoàn hảo nhưng rất đỗi tự nhiên cho những người con gái của dân tộc mình. Họ đã làm ra cái áo coóng (hay còn gọi là “xà cỏm”) mặc trên người, cái xà tích thắt lưng và một loại nước gội đầu rất đơn giản nhưng diệu kỳ.
Con gái Thái từ khi mới 3, 4 tuổi đã được mẹ may cho chiếc áo coóng và bắt quấn xà tích quanh lưng. Qua năm tháng, họ lớn dần thành thiếu nữ. Chiếc áo coóng may sát người, giúp khoe tấm lưng thon và vun đầy bộ ngực của thiếu nữ Thái, giúp khuôn ngực của thiếu nữ Thái lúc nào cũng được đẩy lên cao, căng tròn và gợi cảm. Chiếc xà tích quấn quanh eo lưng, như một chiếc thắt lưng bằng vải, làm cho cô gái Thái nào cũng có bờ eo thon thả và vòng hông đầy đặn. Thiếu nữ Thái mặc váy bó ngay từ khi còn bé, để đôi chân của họ chỉ được phép bước từng bước nhỏ, dịu dàng và uyển chuyển. Đã quen với những nhịp bước trong chiếc váy gò bó, nên dù có mặc loại trang phục khác, phụ nữ Thái vẫn bước những bước nhỏ dịu dàng. Nhờ sự tinh tế, cầu kì đó, nên chẳng có một cô gái Thái nào bị đôi chân vòng kiềng và bước những bước rẽ ngang sang hai bên.
Bộ trang phục dân tộc làm nên dáng vóc đầy đặn nhưng cân đối của người con gái Thái, làm lên khuôn ngực đầy, tấm eo thon và một dáng vóc yêu kiều, tha thướt như tiên nữ. Nhưng người Thái vẫn chưa hài lòng với vẻ đẹp đó. Ngoài vóc dáng yêu kiều, họ mơ ước thiếu nữ dân tộc mình phải có mái tóc dài mềm mại như con suối chảy quanh bản, phải có làn da trắng hồng, mịn màng như bông hoa ban buổi sáng, không gợn một chút bụi bặm nào. Phụ nữ Thái nhiều đời nay đều chỉ gội đầu bằng nước gạo đã được ủ 4 ngày, chỉ tắm dòng nước mát nơi con suối đầu nguồn. Họ không dùng bất cứ loại dầu gội nào, không dùng bất cứ thứ sữa tắm, mĩ phẩm nào. Cũng không cần điểm trang, không cần chăm sóc cầu kì, nhưng mái tóc của thiếu nữ Thái vẫn đen óng, dày mượt, đôi môi vẫn đỏ hồng và làn da trắng tinh khiết. Tất cả những nét đẹp được tạo ra bằng những bí quyết từ thiên nhiên đó đã khiến núi rừng Tây Bắc được nhiều người gọi là miền gái đẹp, nơi bất cứ người con gái nào cũng có thể làm ngơ ngẩn khách phương xa vô tình ghé chơi.
Chính thầy tôi cũng bị mê mẩn bởi vẻ đẹp của một người thiếu nữ Thái như thế, để rồi bị chinh phục thực sự bởi tính cách dịu dàng và ân cần của người con gái đó. Sự thực thì không có bùa ngải nào khiến thầy tôi bị mụ mẫm. Chỉ có nhan sắc yêu kiều và nét đảm đang của người thiếu nữ Thái mà thầy đem lòng yêu đã giữ thầy ở lại mãi mãi với núi rừng Tây Bắc. Chính bố mẹ thầy tôi rồi cũng phải công nhận sự đảm đang, khéo léo của cô con dâu người Thái và mừng vui với sự lựa chọn của con trai mình. Nhiều năm đã trôi qua, thầy tôi vẫn hạnh phúc với mái ấm nhỏ của mình, vẫn bị ngơ ngẩn, sững sờ trước bộ ngực cao kiêu hãnh và cái eo thon trong bộ váy coóng của người vợ đã trải qua ba lần sinh đẻ, vẫn yêu tha thiết vùng đất này, vùng đất của những vẻ đẹp núi rừng hoang sơ nhưng kì diệu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét