Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Một trợ giảng đại học khoa học tự nhiên tìm ý chung nhân


Nguyễn Thị Phương Thảo – quê ở Bắc Ninh

Sinh nhật: 14/2/1987

Số CMND : 125260150

Email: mrphungh@gmail.com

Yahoo: namlun_thao

Tôi tên là Phương Thảo, hiện đang là sinh viên năm cuối trường đại học khoa học tự nhiên. Là con gái chuyên nghành kỹ thuật nhưng Thảo thấy mình không hề khô khan. Thảo thích ca hát, chụp ảnh, mua sắm, đọc truyện và nghe nhạc, tụ tập bạn bè những lúc rảnh rỗi. Đặc biệt, nấu ăn luôn là sở thích và sở trường của mình mỗi khi có dịp thể hiện trước bạn bè và người thân…

Thảo sinh vào một ngày rất đặc biệt – ngày Valentine. Mỗi năm cứ đến ngày này, ngoài những món quà sinh nhật người thân và bạn bè tặng thì mình vẫn là một người cô đơn. Có lẽ một phần vì mình là cô gái nghiêm túc trong chuyện tình cảm, một phần vì từ trước đến nay, Thảo luôn đặt chuyện học tập lên hàng đầu nên từ chối khéo những lời tán tỉnh của bạn khác giới. Nhiều lúc, ngắm nhìn các bạn cùng phòng đi chơi và khi về ai cũng có một gói quà với những thỏi socola hình trái tim được bọc giấy đủ màu sắc mình lại thấy chạnh lòng. Nhiều hôm, Thảo dạo bước trên con phố bán những món quà dành riêng cho ngày này và tự tay mua cho mình một món quà bỏ vào túi và đi vài vòng quanh bờ hồ tận hưởng không khí của tình yêu đang tràn ngập khắp mọi nơi. Mình cũng từng tự động viên mình rằng tình yêu của mình chắc “đang trên đường đến” và vui vẻ chờ đợi nhưng đợi mãi mà chẳng thấy đâu.

Năm nay là năm cuối kết thúc thời sinh viên, tháng tới Thảo sẽ được phân công công tác tại trường (hiện nay đang là trợ giảng) nhưng chuyện tình cảm thì có lẽ vẫn nằm trong dự định của tương lai vì chưa có bến đỗ. Là con gái đầu lòng, gia đình mình kinh tế cũng khá, bố mẹ mình đã nhiều tuổi nên hai cụ có phần sốt ruột với mình. Thỉnh thoảng bố lại gọi lên hỏi thăm chuyện tình cảm và hỏi dồn bao giờ thì đưa bạn trai về ra mắt gia đình. Quả thực điều đó thật là khó khăn khiến mình phải suy nghĩ, các bạn trong phòng cũng giới thiệu bạn trai cho mình nhưng mình vẫn chưa thực sự tìm được một bờ vai để dựa vào. May mắn một lần mình tình cờ đọc báo Đang Yêu của một người bạn và mình quyết định gửi đôi lời giới thiệu bản thân về đặc san nhờ tòa soạn tìm giúp cho Thảo một người bạn và có thể sẽ tiến tới mối quan hệ nghiêm túc bằng hôn nhân. Mình nghĩ mình đủ sự chín chắn và những tư chất của một người phụ nữ trong gia đình. Mình sống chân thành, tình cảm, nấu ăn khá và có công việc ổn định, giờ chỉ cần một người đến đánh thức “trái tim đang ngủ yên” của mình để khát khao về một gia đình hạnh phúc trở thành sự thật!

Thảo mong muốn người bạn trai của mình phải là người bao dung, rộng lượng, có ngoại hình ưa nhìn, biết chia sẻ khó khăn, nghiêm túc trong chuyện tình cảm. Các bạn hãy liên hệ với mình theo nick yahoo namlun_thao. Rất hân hạnh được làm quen với các bạn!

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Vẻ đẹp núi rừng Tây Bắc



Nhiều năm trước, khi thầy giáo tôi còn là một người thanh niên trẻ vừa rời khỏi giảng đường đại học, thầy đã tình nguyện lên dạy ở mảnh đất Tây Bắc. Là con trai Hà thành, đẹp trai, con nhà gia thế, thầy tôi hoàn toàn có thể xin được một chỗ làm ổn định ở Thủ đô, nên quyết định của thầy khiến cả gia đình và bạn bè đều choáng váng, bất ngờ. Ban đầu chỉ dự định lên 2 năm để khám phá Tây Bắc. Thế nhưng cuối cùng thầy tôi lại gắn bó cả cuộc đời mình với mảnh đất này, bởi yêu say đắm nhan sắc yêu kiều của những cô gái Thái miền sơn cước, bởi say mê khám phá bí quyết làm đẹp lạ kì của người thiếu nữ dân tộc Thái.




Thầy giáo tôi là sinh viên khoa văn của trường Đại học Sư phạm I, vì thế mà tâm hồn rất lãng mạn và bay bổng. Là con trai miền xuôi, thầy chưa từng một lần đặt chân lên Tây Bắc, nhưng ngày còn đi học, một lần vô tình đọc được tập truyện thơ “Tiễn dặn người yêu” của dân tộc Thái (tên tiếng Thái là “Xống chụ xon xao”), thầy đã lập tức bị mê mẩn bởi vùng đất này. Thầy quyết định dành những năm tháng tuổi trẻ của mình để khám phá vùng đất Tây Bắc xa xôi, nhưng chính thầy cũng không ngờ rằng, nó sẽ níu chân thầy vĩnh viễn, bằng một sợi dây vô hình nhưng rất đỗi diệu kỳ.

Những năm đó, Tây Bắc vẫn chỉ là một vùng rừng núi heo hút, chưa có các thành phố, thị trấn đông đúc như bây giờ. Thầy tôi dạy ở một bản vùng sâu, cách trung tâm huyện gần hai chục cây số. Nếu nhiều sinh viên miền xuôi khác lên đây dạy học trong tâm trạng bị bắt buộc, thì thầy tôi lại ngập tràn khí thế, bởi thầy nghĩ, thầy chỉ có hai năm để khám phá nó, trước khi trở về Hà Nội cho bố mẹ yên lòng. Thầy tôi thích vẻ đẹp của núi rừng, thích mùa hoa ban nở trắng hai sườn núi, thích những dòng suối uốn lượn quanh thung lũng, thích cả những mùa đông giá rét khi tất cả những bản làng trên núi cao chìm trong sương mù. Thế nhưng, dường như tất cả những thứ đó là chưa đủ để níu chân thầy lại rẻo cao nghèo khó này. Bởi ở chốn thị thành rực rỡ đèn hoa, thầy có tất cả: Gia đình, bạn bè, một cuộc sống sung túc, đủ đầy và một tương lai sáng lạn. Vậy mà thầy đã quyết định ở lại mãi mãi, khi mà thời hạn 2 năm công tác vùng cao đã hết. Thầy ở lại vì trót say mê một người con gái Thái xinh nhất vùng, người con gái khiến trái tim thầy đã bị níu chặt lại với mảnh đất này mãi mãi.

Ngày đó, khi thầy tôi đưa người yêu về Hà Nội ra mắt bố mẹ và xin phép làm lễ cưới, bố mẹ thầy vừa đau đớn, vừa giận dữ. Bởi với suy nghĩ bảo thủ của mình, họ không thể chấp nhận được việc người con trai tài giỏi của mình sẽ lấy một cô gái Thái và sẽ chôn vùi tuổi thanh xuân ở cái góc trời Tây Bắc xa xôi ấy. Tất cả gia đình đã khuyên bảo thầy tôi, từ nhẹ nhàng đến gây áp lực nặng nề. Bố mẹ thầy tôi còn tuyên bố sẽ từ mặt thầy. Nhưng thầy vẫn gạt nước mắt, quỳ lạy bố mẹ xin tha tội bất hiếu, rồi dắt người con gái mà mình yêu quay trở lại Tây Bắc, xây dựng một mái ấm nhỏ bé và yên bình ngay giữa lưng chừng núi.

Vì thầy tôi đã từ bỏ tất cả những gì mình có để có thể đến với người con gái mà mình yêu, nên gia đình thầy, bạn bè thầy đều cho rằng thầy đã bị ăn bùa ngải, đã bị người thiếu nữ Thái kia “chài” bằng thứ phép thuật nào đó. Nhưng khi nghe những lời dọa dẫm đó, thầy tôi chỉ cười, bởi chỉ mình thầy hiểu, cái thứ “bùa ngải” mà thầy đã thực sự ăn là gì.


Thầy tôi kể với tôi rằng, khi lên miền núi dạy học, thầy thường có thói quen ra bờ suối ngồi thơ thẩn khi chiều xuống. Và ở đó thầy đã chứng kiến một cảnh tượng đẹp đến sững sờ: Ở giữa lòng suối là những người con gái Thái cô nào cũng đẹp như tiên nữ, đang tụm năm tụm bảy vừa tắm vừa cười đùa tinh nghịch. Tất cả những thiếu nữ đó đều tắm trần, khoe làn da trắng mềm mại và đôi gò bồng đảo đầy đặn thấp thoáng trong làn nước. Là thanh niên chưa quen va chạm, nhìn cảnh đó, thầy chỉ biết đỏ mặt. Nhưng những cô gái Thái lại không hề xấu hổ khi thấy thầy đang ngơ ngẩn ngắm nhìn. Sau này khi đã quen với phong tục tập quán của đồng bào dân tộc Thái ở Tây Bắc, thầy tôi mới biết phụ nữ Thái có tập tục tắm tiên. Chiều chiều, sau một buổi lao động mệt nhọc, những cô gái Thái lại rủ nhau ra con suối đầu nguồn, trầm mình trong làn nước mát ngọt, trong lành với trạng thái nguyên sơ nhất của con người. Nhiều người chưa từng được chứng kiến, khi nghe kể lại đều cười cợt phong tục đó, nhưng nếu ai được tận mắt nhìn, sẽ thấy rằng phong tục đó vô cùng đẹp và tuyệt nhiên không có chút khêu gợi quá đà nào. Bởi phụ nữ Thái có cách kín đáo của riêng họ. Khi họ tắm dưới suối, “tấm áo” họ mặc chính là làn nước suối tinh khiết. Trước khi bước lên bờ, họ đã kịp quấn ngang ngực chiếc váy quây kín đáo nhưng không kém phần gợi cảm. Những cô thiếu nữ cứ thế bước đi qua mặt thầy tôi, khoe thân hình đầy đặn, uyển chuyển trong chiếc váy, với những bước đi êm ái và nữ tính như bước đi của những tiên nữ trên trời. Các cô gái Thái đi qua trước mặt thầy tôi, vừa đi vừa cười rúc rích, tinh nghịch, để lại thầy tôi ngồi ngơ ngẩn sau lưng. Chính ở đó, thầy tôi đã bắt đầu đem lòng yêu thương một người thiếu nữ Thái.

Không chỉ thầy tôi mà rất nhiều người miền xuôi lên Tây Bắc đều ngạc nhiên, thậm chí là ngơ ngẩn trước vẻ đẹp của người con gái Thái ở nơi núi rừng hoang sơ này. Bởi mười thiếu nữ Thái thì cả mười cô, cô nào cô ấy đều da trắng, môi hồng, mái tóc đen mượt dài tha thướt, tấm lưng ong, khuôn ngưc đầy và bước đi uyển chuyển. ở giữa chốn núi rừng hoang sơ và nghèo khó, làm gì có mỹ phẩm này nọ cho họ điểm trang, làm gì có váy áo đẹp, có dầu gội đắt tiền như dưới miền xuôi, thế mà vẻ đẹp của người con gái Thái vẫn rực rỡ như những bông hoa rừng buổi sớm. Có rất nhiều người đã thắc mắc về vẻ đẹp kì lạ của người thiếu nữ Thái, nhưng những người am hiểu về văn hóa dân tộc Thái thì sẽ không hề ngạc nhiên. Bởi họ biết, người thiếu nữ Thái đã có trong tay bí quyết làm đẹp lưu truyền từ ngàn đời nay.

Những người già nhất của dân tộc Thái kể rằng, từ lâu lắm rồi, cái thời mà nhiều thế hệ người già trước đó cũng chỉ được nghe kể lại, thì người Thái đã mơ ước về một vẻ đẹp hoàn hảo nhưng rất đỗi tự nhiên cho những người con gái của dân tộc mình. Họ đã làm ra cái áo coóng (hay còn gọi là “xà cỏm”) mặc trên người, cái xà tích thắt lưng và một loại nước gội đầu rất đơn giản nhưng diệu kỳ.

Con gái Thái từ khi mới 3, 4 tuổi đã được mẹ may cho chiếc áo coóng và bắt quấn xà tích quanh lưng. Qua năm tháng, họ lớn dần thành thiếu nữ. Chiếc áo coóng may sát người, giúp khoe tấm lưng thon và vun đầy bộ ngực của thiếu nữ Thái, giúp khuôn ngực của thiếu nữ Thái lúc nào cũng được đẩy lên cao, căng tròn và gợi cảm. Chiếc xà tích quấn quanh eo lưng, như một chiếc thắt lưng bằng vải, làm cho cô gái Thái nào cũng có bờ eo thon thả và vòng hông đầy đặn. Thiếu nữ Thái mặc váy bó ngay từ khi còn bé, để đôi chân của họ chỉ được phép bước từng bước nhỏ, dịu dàng và uyển chuyển. Đã quen với những nhịp bước trong chiếc váy gò bó, nên dù có mặc loại trang phục khác, phụ nữ Thái vẫn bước những bước nhỏ dịu dàng. Nhờ sự tinh tế, cầu kì đó, nên chẳng có một cô gái Thái nào bị đôi chân vòng kiềng và bước những bước rẽ ngang sang hai bên.

Bộ trang phục dân tộc làm nên dáng vóc đầy đặn nhưng cân đối của người con gái Thái, làm lên khuôn ngực đầy, tấm eo thon và một dáng vóc yêu kiều, tha thướt như tiên nữ. Nhưng người Thái vẫn chưa hài lòng với vẻ đẹp đó. Ngoài vóc dáng yêu kiều, họ mơ ước thiếu nữ dân tộc mình phải có mái tóc dài mềm mại như con suối chảy quanh bản, phải có làn da trắng hồng, mịn màng như bông hoa ban buổi sáng, không gợn một chút bụi bặm nào. Phụ nữ Thái nhiều đời nay đều chỉ gội đầu bằng nước gạo đã được ủ 4 ngày, chỉ tắm dòng nước mát nơi con suối đầu nguồn. Họ không dùng bất cứ loại dầu gội nào, không dùng bất cứ thứ sữa tắm, mĩ phẩm nào. Cũng không cần điểm trang, không cần chăm sóc cầu kì, nhưng mái tóc của thiếu nữ Thái vẫn đen óng, dày mượt, đôi môi vẫn đỏ hồng và làn da trắng tinh khiết. Tất cả những nét đẹp được tạo ra bằng những bí quyết từ thiên nhiên đó đã khiến núi rừng Tây Bắc được nhiều người gọi là miền gái đẹp, nơi bất cứ người con gái nào cũng có thể làm ngơ ngẩn khách phương xa vô tình ghé chơi.

Chính thầy tôi cũng bị mê mẩn bởi vẻ đẹp của một người thiếu nữ Thái như thế, để rồi bị chinh phục thực sự bởi tính cách dịu dàng và ân cần của người con gái đó. Sự thực thì không có bùa ngải nào khiến thầy tôi bị mụ mẫm. Chỉ có nhan sắc yêu kiều và nét đảm đang của người thiếu nữ Thái mà thầy đem lòng yêu đã giữ thầy ở lại mãi mãi với núi rừng Tây Bắc. Chính bố mẹ thầy tôi rồi cũng phải công nhận sự đảm đang, khéo léo của cô con dâu người Thái và mừng vui với sự lựa chọn của con trai mình. Nhiều năm đã trôi qua, thầy tôi vẫn hạnh phúc với mái ấm nhỏ của mình, vẫn bị ngơ ngẩn, sững sờ trước bộ ngực cao kiêu hãnh và cái eo thon trong bộ váy coóng của người vợ đã trải qua ba lần sinh đẻ, vẫn yêu tha thiết vùng đất này, vùng đất của những vẻ đẹp núi rừng hoang sơ nhưng kì diệu.

Cách làm đẹp tóc từ bột quế và lòng trắng trứng gà



Câu chuyện bắt đầu từ mái tóc bị bệnh của bà xã tôi. Mái tóc mượt mà, chảy dài như dòng suối một thời đã làm tôi say mê bỗng chốc biến mất sau một lần phẫu thuật dạ con. Các bác sỹ tạm kết luận rằng, vợ tôi bị dị ứng với một số loại thuốc, gây chết tế bào da và nguy cơ rụng hết tóc. Vợ tôi đau khổ lắm! Cả ngày khóc trong nhà và gầy đi trông thấy. Trong lúc đó, tôi tình cờ gặp được bà cụ bán trứng có mái tóc đẹp lạ lùng, bà cụ đã truyền cho tôi những phương pháp dưỡng tóc rất giản dị, dễ làm, chỉ từ những nguyên liệu trong nhà bếp mà công hiệu vô cùng.

Khi suối tóc xanh gặp nạn…

Ngày xưa vợ tôi nổi tiếng với mái tóc dài – một mái tóc mượt mà chảy dài như suối. Tôi đã mê mẩn bộ tóc ấy từ khi biết thích con gái. Chúng tôi học trường làng với nhau, hàng ngày chăn trâu cắt cỏ đều có nhau nên yêu nhau lúc nào không biết. Tôi nhớ mãi cái đêm tháng mười kỳ diệu – cái đêm mà lần đầu tiên trong đời tôi nắm lấy tay cô ấy và run run nói lời thương yêu của mình. Cô ấy mỉm cười, im lặng và ngả đầu vào vai tôi. Dòng suối tóc mát rượi, thơm ngát như mùi lúa chín. Cả mái tóc ấy ôm lấy bờ vai run rẩy của tôi… Đêm đó cũng là lần đầu tiên tôi đặt nụ hôn nồng nàn lên môi cô ấy. Và chúng tôi trở thành vợ chồng.

Cuộc sống trôi đi nhanh quá, nhưng tôi không thể nào quên được mùi thơm và dòng suối tóc của bà xã mình. Đêm nào tôi cũng dụi đầu vào màn tóc ấy để trôi bồng bềnh trong những giấc mơ. Phải nói rằng, tôi nghiện mái tóc vợ mình. Tôi sẽ khó ngủ nếu thiếu mái tóc dày dặn, mượt mà ấy bên cạnh.

Thời buổi này, phụ nữ hay đi làm tóc, nhuộm tóc… riêng vợ tôi vẫn giữ nguyên bộ tóc ấy. Nó tự nhiên như thủa ban đầu, nó cứ chảy dài êm ái theo cuộc sống bình dị của vợ chồng tôi. Khi sinh đứa con đầu, mái tóc của vợ tôi chẳng hề thay đổi, nó còn dày dặn hơn, thơm nồng hơn và càng làm tôi say mê hơn. Tôi rất thích ngắm vợ gội đầu ngoài sân. Trong ánh nắng chan hoà của buổi chiều, bà xã thường hong khô mái tóc ở hiên nhà. Một cảnh tượng thân thương, giản dị mà ấm áp vô cùng. Bóng bà xã đổ dài trên sân gạch, mái tóc ánh lên trong nắng chiều và một mùi thơm dịu từ mái tóc bay ra. Thú thực rằng, tôi luôn nghiện cái cảm giác đó. Chưa bao giờ tôi chán nhìn vợ gội đầu, cũng chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ mất đi bộ tóc tuyệt vời ấy.

Thế nhưng mọi chuyện bắt đầu rắc rối khi vợ tôi mang bầu đứa thứ hai. Lần này có một cái gì đó bất ổn từ những ngày đầu mang thai. Mỗi lần chải tóc vợ tôi phát hiện nhiều sợi tóc rụng, những sợi tóc ấy xác xơ, dễ gãy và điểm những sợi bạc. Có lẽ do tuổi tác, thời gian chẳng trừ ai, ngay cả với mái tóc tưởng như xanh bất tận của vợ tôi.



Mọi việc không dừng lại ở đó, sang tháng thư ba thì vợ tôi đau bụng dữ dội phải vào viện cấp cứu. Cái thai bị hỏng, các bác sỹ còn phát hiện thêm một khối u trong dạ con của vợ tôi. Đau khổ, sợ hãi là cảm giác vợ chồng tôi phải trải qua khi chờ kết quả xét nghiệm. Cũng may khối u đó không ác tính, nhưng phải mổ sau hai tháng kể từ ngày bị hỏng thai.

Ca phẫu thuật diễn ra tốt đẹp, vợ tôi ra viện sau hai tuần và sức khoẻ dần hồi phục. Nhưng cũng từ đó, mái tóc dài của vợ tôi bắt đầu bị bệnh. Chúng xác xơ, khô kiệt và dễ gãy. Mỗi lần chải đầu vợ tôi mếu máo cầm cả nắm tóc rụng. Chỉ hai tháng mà mái tóc mỏng đi trông thấy, nhiều chỗ lộ hẳn cả da đầu. Chúng tôi lại đi khám, uống các loại thuốc, bôi nhiều loại dược phẩm… nhưng chẳng ăn thua gì. Tóc vẫn rụng, vợ tôi vẫn đau khổ mỗi ngày.

Việc mất đi đứa con đã quá đau khổ, bây giờ lại phải đối mặt với một thứ bệnh quái ác khiến vợ tôi gần như quỵ ngã. Hàng đêm cô ấy ngồi thẫn thờ trước gương, sờ nắn mái tóc yếu ớt của mình. Lòng tôi như bị xát muối, ôm vợ vào lòng để chia sẻ nỗi buồn. Tôi cảm nhận được hơi thở yếu ớt từ bộ tóc. Ôi! Bộ tóc bay bất tận ngày nào giờ đây run rẩy. Tôi thấy rõ chúng đang thoi thóp thở trên da đầu vợ mình. Cái mùi hương quyến rũ ngày nào cũng biến đi đâu mất. Tôi cố áp má mình vào bộ tóc ấy, cố truyền cho chúng một chút năng lượng, xin chúng đừng rời bỏ vợ tôi, xin chúng đừng làm người đàn bà của tôi thêm đau khổ nữa.

Vợ tôi suy sụp, xin nghỉ việc ở cơ quan, suốt ngày giam mình trong nhà. Tôi và đứa con tìm đủ mọi cách để cô ấy vui. Thế nhưng dù cố gắng đến mấy thì sự thật vẫn trần trụi như thế. Bộ tóc ấy bây giờ gần như rụng hết. Với phụ nữ, mái tóc là góc con người, là một trong những điểm hấp dẫn nhất trên cơ thể. Nhiều lần cô ấy phát điên, đập vỡ tất cả những chiếc gương trong nhà. Đến nỗi tôi phải mời bác sỹ tâm thần đến nhà điều trị. Nhưng lúc này càng dùng nhiều thuốc thì các phản ứng phụ cứ nhè mái tóc của vợ tôi mà hành hạ.

Bà cụ bán trứng và hai bài thuốc vàng cho tóc

Tôi phải mua tóc giả để vợ đội mỗi khi ra ngoài. Từ một người thiếu phụ khoẻ mạnh, vợ tôi trở nên còm cõi về thể xác, yếu ớt về tinh thần. Lúc nào cô ấy cũng sợ người khác nhìn thấy mình – nhìn thấy cái đầu với nhưng mảng tóc xác xơ… Có bệnh thì vái tứ phương. Tôi đi khắp nơi tìm thuốc, mời cả thầy bói về nhà làm lễ. Tất cả chỉ mong căn bệnh rụng tóc của vợ tôi biến mất. Nhiều vị thầy bói phán rằng, khí đất nhà tôi không tốt, âm dương có vấn đề… cần phải chuyển hướng nhà, làm lễ thật to cầu xin thổ địa mới qua khỏi căn bệnh này.

Đã thế tôi bán quách căn nhà, tìm một chỗ khác để ở. Nhưng cũng không tốt hơn bao nhiêu, tóc vẫn rụng và vợ vẫn đau khổ. Lại có bà đồng mách rằng, vợ tôi bị một người âm bám theo, hàng đêm hắn nhổ tóc vợ tôi vì chính hắn bị bệnh rụng tóc. Để khỏi bệnh cần làm lễ cắt âm. Tôi đồng ý liền, làm lễ mấy ngày trời, tốn kém không đâu mà kể nhưng cũng chẳng ăn thua gì.

Điều nguy hại hơn là tinh thần của vợ tôi ngày càng suy sụp, tôi có thể đối mặt với nguy cơ mất người vợ thương yêu của mình. Cô ấy biếng ăn, không chịu vận động, và gần như giam mình trong nhà. Cả hai bên nội ngoại đều lo lắng cho chúng tôi. Mẹ tôi đã tìm đủ mọi phương thuốc từ dân gian nhưng cũng không cứu vãn được tình thế. Tôi phải động viên vợ rằng, hãy nhìn vào gia đình, nhìn vào đứa con mà cố gắng thoát khỏi bi kịch này. Mất mái tóc thì em vẫn là em, vẫn là người đàn bà duy nhất của anh – anh lúc nào cũng yêu em! Những lúc như thế, vợ tôi chỉ biết ôm lấy tôi mà khóc.

Vì vợ bị ốm nên tôi thường phải đi chợ mỗi buổi chiều. Và cũng từ những ngày ấy bỗng nhiên tôi để ý đến tất cả những mái tóc mà mình nhìn thấy trên đường. Một lần tôi gặp bà cụ bán trứng, điều lạ lùng là dù bà ấy đã rất cao tuổi nhưng vẫn có bộ tóc khoẻ mạnh và dầy dặn. Tôi tò mò hỏi, thì bà cười và bảo: có gì đâu, bà thường dùng lòng trắng trứng bôi lên tóc nên nó tốt thế đấy. Thế rồi bà hướng dẫn cho tôi cách dùng lòng trắng trứng gà hấp tóc. Cách làm khá đơn giản: lấy lòng trắng trứng gà, đánh tan ra rồi thoa đều lên tóc, vừa thoa vừa mát xa da đầu, tiếp đó dùng khăn tẩm nước nóng ủ chừng 5 – 6 phút rồi xả đi bằng nước là xong.

Tôi chịu khó thực hành cho vợ chừng vài tuần, mỗi tuần 2 lần đã thấy hiệu quả rõ ràng. Tóc không rụng nữa và bắt đầu mọc lại. Khỏi phải nói vợ tôi mừng như thế nào. Cô ấy như thoát khỏi cơn mê, chăm chỉ thực hành như tôi đã hướng dẫn.

Rất ấn tượng với bà cụ bán trứng, nhiều lần tôi ra chợ tìm cụ nhưng không gặp, có lẽ cụ bán hàng rong nên đã đi đâu đó. Tôi muốn cảm ơn cụ và mua thật nhiều trứng. Mới lại chỉ cụ bán trứng gà ta, loại trứng vỏ trắng, khá nhỏ và có lòng trắng rất tốt. Mỗi lần đi chợ tôi đều dò hỏi tin tức của cụ, nhưng mọi người đều nói đã lâu không thấy cụ qua đây. Tôi phải nhờ người về quê tìm mua trứng gà ta để hấp tóc cho vợ. Phải nói rằng, cách này rất hiệu quả dù hơi chậm nhưng rất chắc chắn, tóc vợ tôi đã tốt lên mỗi ngày.

Lại một buổi chiều, khi tôi đang lang thang ra chợ thì gặp bà cụ. Tôi mừng rỡ thông báo kết quả điều trị tóc bằng lòng trắng trứng và mua hết rổ trứng của cụ. Thấy vậy cụ còn mách thêm cách khác: dùng bột quế, loại người ta thường bán ở hàng gia vị, trộn với dầu ô liu, mật ong rồi tẩm đều lên tóc, phải tẩm kỹ cả bên ngoài bên trong sau đó ủ kỹ bằng khăn hoặc túi ni lông chừng 1- 2 tiếng đồng hồ. Sau đó xả bằng nước, nhất định không được dùng các loại dầu gội công nghiệp.

Tất nhiên tôi nghiêm túc thực hành trên mái tóc vợ. Và thật kỳ diệu, chỉ ba tháng sau khi kết hợp hai cách điều trị này mái tóc vợ tôi đã gần như trở lại như xưa. Chúng đầy đặn, đen bóng và thơm ngát. Lúc này tinh thần vợ tôi cũng trở lại bình thường, ngôi nhà nhỏ của tôi lại tràn ngập tiếng cười. Vợ chồng tôi biết ơn bà cụ bán trứng lắm, lúc nào gặp cụ tôi cũng mua bằng hết trứng mới thôi. Chỉ tiếc là rất ít khi gặp cụ, hình như cụ nghỉ hẳn việc bán hàng, nhưng dù sao đi nữa mái tóc của vợ tôi đã khỏi bệnh. Thỉnh thoảng nhớ chuyện cũ, vợ tôi lại nói vui: “Có khi bà cụ ấy là bà tiên trong cổ tích đấy anh nhỉ”!

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Đám cưới không nhúc nhích tí nào của người béo nhất thế giới


Người đàn ông nặng nhất thế giới từng nặng tới hơn nửa tấn, đã
giảm được phân nửa trọng lượng khủng khiếp của mình. Ước mơ giản dị của
anh chỉ đơn giản là đứng được dậy để đi thăm vùng núi tuyệt đẹp quanh
Monterrey, cũng như được đứng bên bàn thờ Chúa kết hôn cùng bạn gái. Uribe
gặp Solis, thợ làm tóc, bốn năm trước. Họ đã chung sống cùng nhau trong
hai năm. “Chúng tôi là một đôi”, Uribe nói. “Trước Chúa, chúng tôi đã là vợ
chồng”. Solis cho biết sống với người quá cân chẳng dễ dàng gì. “Tôi tắm táp
cho anh ấy từng ngày và chúng tôi rất hợp nhau”, cô nói. “Cũng có người nhỏ
to rằng tình cảm của chúng tôi là giả dối nhưng những gì anh thấy là có thực”.
Tình yêu bất ngờ với vợ người bạn béo quá cố
Từ nhỏ, Uribe đã rất béo với cân nặng 114 kg. Đến năm 1992, trọng lượng
của anh tăng vùn vụt với tốc độ “phi mã”. Uribe nói cân nặng của anh vượt khỏi
tầm kiểm soát trong vài năm sống ở Mỹ hồi thập niên 1990. Người vốn là nhân viên
sửa chữa máy tính tại Mỹ này nói anh bị tăng cân đến chóng mặt là do anh nghiện
ăn pizza cùng những đồ ăn nhanh khác. Anh kể: “Cuộc sống của tôi ở Mỹ là như
thế, một ngày, tôi chỉ đi từ bàn làm việc tới chỗ để xe, sau đó lái xe về nhà. Do vậy,
cơ thể tôi không hề vận động trong một thời gian dài”.
Khi trở về Mexico chứng nghiện đồ ăn nhanh của anh càng nặng hơn, khiến
anh tăng lên tới 560kg, và giành một vị trí trong cuốn sách Kỷ lục Guinness thế giới
năm 2008.
Từ mùa hè năm 2002, Uribe nằm liệt giường và phải nhờ đến mẹ, bạn bè
để cho ăn và tắm rửa. Uribe thu hút sự chú ý của thế giới khi cầu cứu sự giúp đỡ
trên đài truyền hình quốc gia vào tháng 1/2006. Sau đó, các bác sĩ Tây Ban Nha và
Ý đã đến thăm và đề nghị phẫu thuật thu nhỏ bao tử cho anh. Nhưng Uribe đã lựa
chọn sự giúp đỡ từ các chuyên gia dinh dưỡng Mexico, áp dụng chế độ ăn kiêng
nghiêm ngặt. Nhờ kiên trì với chế độ này mà anh đã giảm được 120 kg.
“Thừa thắng xông lên”, Uribe kiên trì ăn kiêng trong suốt hai năm qua và
giảm được 250kg. Anh hy vọng sẽ lại được ghi danh trong sách kỷ lục Guiness với
danh hiệu “người giảm cân nhanh nhất” thay vì là “người nặng nhất thế giới” như
hai năm trước.
Uribe gặp Solis, thợ làm tóc, bốn năm trước khi cưới. Khi đó Claudia tới
thăm Uribe để báo tin là chồng cô – một người bạn học của Manuel – đã qua đời
cũng vì biến chứng của bệnh béo phì. Cuộc gặp đó đã kéo họ lại gần nhau bởi cả
hai phát hiện ra rằng người kia có nhiều điểm tương đồng với mình. Cả hai cùng
tôn thờ đạo Cơ đốc và một mối quan hệ lãng mạn đã bắt đầu. Họ đã chung sống
cùng nhau trong hai năm. “Chúng tôi là một đôi”, Uribe nói. “Trước Chúa, chúng tôi
đã là vợ chồng”. Solis quá hiểu sống với người quá cân chẳng dễ dàng gì, nhưng cô
hoàn toàn vui vẻ với phận sự của mình: “Tôi tắm táp cho anh ấy từng ngày và chúng
tôi rất hợp nhau”, cô nói. “Cũng có người nhỏ to rằng tình cảm của chúng tôi là giả
dối nhưng những gì anh thấy là có thực”.
Ban đầu gia đình của Solis phản đối cô quan hệ với Uribe bởi người chồng
đầu của cô – cũng rất béo – đã qua đời vì bệnh về hô hấp. “Họ lo lắng khi tôi quan
hệ với một người béo khác, và sợ rằng một anh chồng nữa sẽ lại chết khi ở bên
tôi”, cô kể lại.
Dù vậy, Uribe thề không lùi bước: “Chúng tôi yêu nhau và lời ước sinh nhật
43 tuổi là tôi có thể đứng trên đôi chân này khi kết hôn”.

solis
Đám cưới độc đáo được phát trực tiếp trên kênh Discovery
Cuối cùng thì lễ cưới cũng được tiến hành vào ngày 26/10/2008, dẫu
Uribe vẫn chưa tự đứng được. Solis thì không lấy đó làm đau khổ, cô lạc quan
nói: “Riêng việc anh ấy vẫn còn sống đã là một điều kỳ diệu rồi”. Kênh Discovery
đã truyền hình trực tiếp đám cưới có một không hai này với tựa đề chương trình
là “My Big Fat Mexican Wedding”. Đây là một chương trình độc quyền với rất
nhiều phóng viên đến từ Nhật Bản, Đức và Ác-hen-ti-na. Tên của chương trình
được “nhái theo” tên một bộ phim của Mỹ – “My Big Fat Greek Wedding” sản xuất
từ năm 2002.
Hôn lễ của Uribe và Claudia Solis được diễn ra tại Monterrey, phía bắc của
Mexico. “Chú rể khổng lồ” phải ngồi trên chiếc giường được thiết kế đặc biệt cho
anh. Một cần trục đã nhấc chiếc giường cưới được trang trí rất đẹp của Uribe ra
khỏi nhà để xe tải kéo giường tới nơi tổ chức tiệc cưới. Uribe đã xúc động không
cầm được nước mắt khi cặp đôi được tuyên bố là vợ chồng dưới sự chứng kiến
của khoảng 400 khách mời. Chú rể choàng một bộ trang phục bằng lụa trắng trên
chiếc giường cũng trắng. Chiếc xe tải chở giường mang theo Uribe được coi là “xe
hoa ngày cưới” trang hoàng rất nhiều hoa. Hai xe cảnh sát đã tháp tùng xe hoa của
người béo nhất hành tinh tới địa điểm tổ chức hôn lễ.
Cô dâu Claudia Solis xinh đẹp trong bộ váy cưới lộng lẫy đến sau sự xuất
hiện của chú rể khoảng 30 phút trên một chiếc xe jeep màu đen. 30 phó nháy đã
ào đến chụp ảnh cô dâu khi cô vừa bước ra khỏi xe. Cô nói: “Tôi không có gì căng
thẳng cả. Tôi chỉ rất hạnh phúc mà thôi. Hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt với
chúng tôi. Chúng tôi đã kết hôn vì tình yêu.”
Sau lễ cưới, một bữa tiệc lớn đã được tổ chức với 3 chiếc bánh khổng lồ.
Được biết, thực đơn trong bữa tiệc cưới cũng là những món ăn ít béo như kem nấm
và các loại rau.
Mẹ của Uribe, bà Orquedia Garza, cho hay, chú rể không thể thưởng thức
chiếc bánh cưới năm tầng. “Con tôi không được phá vỡ thực đơn ăn kiêng. Các bác
sĩ của nó ở đây và theo dõi rất sát sao”. Còn Uribe thì tuyên bố anh sẽ chỉ cắn một
miếng bánh cưới để chụp ảnh chứ không thử nhiều hơn vì chế độ ăn kiêng của anh
nghiêm cấm điều đó.
Tất cả tiệc cưới được chuẩn bị trong không đầy một tháng kể từ sau khi hai
người quyết định họ không thể chờ đợi thêm một phút nào nữa. Bạn bè, các quan
chức địa phương và những nhà tài trợ đã quyên góp để đám cưới này được diễn ra
suôn sẻ.
Giờ đây, khi được mãn nguyện bên người bạn đời bất chấp mọi phiền toái
để đến với mình, Uribe đang nỗ lực “phấn đấu” cho một kỷ lục mới” người giảm
cân nhiều nhất thế giới.
Công nghệ đặc biệt phụng sự cho chàng béo
Với trọng lượng hơn nửa tấn, mọi sinh hoạt của “người đàn ông béo nhất
hành tinh” đều diễn ra trên giường, từ ngủ, ăn uống, làm việc đến vệ sinh cá nhân.
Từ ngày nằm liệt giường, ước ao lớn nhất của Uribe là lại được ra ngoài đi
dạo, cùng ngắm cảnh vùng núi tuyệt đẹp quanh Monterrey, cũng như được đứng
bên bàn thờ Chúa kết hôn cùng bạn gái. Nhưng những tai nạn mỗi lần được ra
ngoài khiến anh sợ hãi. Trong lần sinh nhật gần đây nhất, anh chỉ tổ chức tiệc sinh
nhật nhỏ và kể: “Chúng tôi đã định ra ngoài ăn mừng nhưng sự cố lần trước khiến
tôi phát khiếp. Khi cái xe chở cái giường sắt đụng vào đường dây điện, tôi tường
như mình đã bị giật chết rồi ấy chứ”. Lần gần đây nhất anh quyết tâm ra khỏi nhà
là vào ngày sinh nhật thứ 38 của người yêu – Claudia Solis – hồi tháng 3. Tuy thế,
chiếc xe tải chở giường của anh không thể nào qua nổi một đoạn đường hầm.
Việc được ra ngoài đi lại luôn là điều Manuel mong muốn. Vì thế, anh đã
quyết định mua một chiếc xe tải để thực hiện mong ước của mình. Chiếc xe van
Chevy Astro được Manuel lựa chọn xem ra rất hợp với anh. Tất nhiên, khi chủ nhân
là một người đặc biệt như Manuel, chiếc xe cũng đã được cải tiến đi đôi chút.
Toàn bộ phần sau đã được chuyển đổi thành một chiếc giường bằng phẳng.
Ga-ra để xe nhà Manuel cũng phải sửa lại để nới rộng ra. Bức tường ngăn cách
giữa nhà và ga-ra được dỡ bỏ. Một chiếc xe nâng chuyên dụng được trang bị để
nâng Manuel từ giường ngủ ra xe.
Ngày 20/3, trên chiếc xe độc đáo, Manuel Uribe (người đàn ông béo nhất thế
giới với cân nặng kỷ lục 560 kg) đã vui mừng gặp gỡ những người hàng xóm láng
giềng. Nhiều năm qua, do 2 chân quá béo, anh không thể đi nổi nên luôn phải chôn
chân trong nhà.
Giờ đây, Uribe có thể hài lòng hơn với việc có thể di chuyển được nhờ
chiếc xe mới của mình. Claudia, người vợ thứ hai của anh, người anh kết hôn ở trên
giường năm 2008, sẽ là lái xe thường xuyên của Manuel. Đây đúng là một tin vui
đối với người đàn ông nặng nhất thế giới và cũng là nguồn động viên trong công
cuộc giảm cân của anh.
“Mục tiêu của tôi là tự mình đi ra khỏi nhà nhưng tôi biết đó sẽ là một quá
trình lâu dài”, anh Uribe nói. Các bác sĩ cho biết anh sẽ phải mất từ 3 đến 4 năm để
đạt được mục tiêu này. Uribe muốn lập một tổ chức nhằm giúp những người béo
phì nhận được sự trợ giúp y khoa và dạy họ các thói quen ăn uống lành mạnh.
Sơn Nhi

Ngắm người đẹp tại triển lãm xe điện Hàn Quốc



- Đó là Kang Yui, “chân dài” đình đám của làng người mẫu xe hơi xứ sở kim chi, tại EV Korea 2010, triển lãm công nghệ xe chạy điện đầu tiên tại Hàn Quốc, vừa diễn ra hồi trung tuần tháng 7.

Người đàn ông mang bầu sinh con thứ 3


Thomas Beatie, người đàn ông có bầu đầu tiên trên thế giới, đã sinh hạ cậu con trai thứ ba hôm chủ nhật vừa qua, một cậu bé ngọt ngào, bụ bẫm.



Không có bức ảnh nào được công bố về sự kiện này, song các bác sĩ cho biết hai bố con đều khỏe mạnh. Cậu bé được mô tả là có màu mắt xanh ngọc và tóc nâu sáng, nụ cười đáng yêu.
Gia đình nhỏ của người đàn ông mang bầu

Vợ của Beatie, chị Nancy Thomas bị vô sinh, do vậy Beatie đã đảm nhiệm việc này thay chị. Bản thân anh không phải là đàn ông hoàn toàn, mà người chuyển giới. Hai con đầu của cặp vợ chồng này là bé gái Susan, sinh năm 2008 và bé trai Austin, sinh năm 2009.
Thomas Beatie cùng vợ và con gái đầu lòng Susan khi bé được 5 tháng tuổi. Ảnh: showhype.com.

Theo CBS, Beatie ra đời là một phụ nữ, sau đó đã phẫu thuật chuyển giới thành đàn ông, nhưng vẫn giữ lại các cơ quan sinh sản nữ, cho phép anh có thể sinh con. Hiện gia đình anh sống ở bang Oregon, Mỹ.