Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Đám cưới không nhúc nhích tí nào của người béo nhất thế giới


Người đàn ông nặng nhất thế giới từng nặng tới hơn nửa tấn, đã
giảm được phân nửa trọng lượng khủng khiếp của mình. Ước mơ giản dị của
anh chỉ đơn giản là đứng được dậy để đi thăm vùng núi tuyệt đẹp quanh
Monterrey, cũng như được đứng bên bàn thờ Chúa kết hôn cùng bạn gái. Uribe
gặp Solis, thợ làm tóc, bốn năm trước. Họ đã chung sống cùng nhau trong
hai năm. “Chúng tôi là một đôi”, Uribe nói. “Trước Chúa, chúng tôi đã là vợ
chồng”. Solis cho biết sống với người quá cân chẳng dễ dàng gì. “Tôi tắm táp
cho anh ấy từng ngày và chúng tôi rất hợp nhau”, cô nói. “Cũng có người nhỏ
to rằng tình cảm của chúng tôi là giả dối nhưng những gì anh thấy là có thực”.
Tình yêu bất ngờ với vợ người bạn béo quá cố
Từ nhỏ, Uribe đã rất béo với cân nặng 114 kg. Đến năm 1992, trọng lượng
của anh tăng vùn vụt với tốc độ “phi mã”. Uribe nói cân nặng của anh vượt khỏi
tầm kiểm soát trong vài năm sống ở Mỹ hồi thập niên 1990. Người vốn là nhân viên
sửa chữa máy tính tại Mỹ này nói anh bị tăng cân đến chóng mặt là do anh nghiện
ăn pizza cùng những đồ ăn nhanh khác. Anh kể: “Cuộc sống của tôi ở Mỹ là như
thế, một ngày, tôi chỉ đi từ bàn làm việc tới chỗ để xe, sau đó lái xe về nhà. Do vậy,
cơ thể tôi không hề vận động trong một thời gian dài”.
Khi trở về Mexico chứng nghiện đồ ăn nhanh của anh càng nặng hơn, khiến
anh tăng lên tới 560kg, và giành một vị trí trong cuốn sách Kỷ lục Guinness thế giới
năm 2008.
Từ mùa hè năm 2002, Uribe nằm liệt giường và phải nhờ đến mẹ, bạn bè
để cho ăn và tắm rửa. Uribe thu hút sự chú ý của thế giới khi cầu cứu sự giúp đỡ
trên đài truyền hình quốc gia vào tháng 1/2006. Sau đó, các bác sĩ Tây Ban Nha và
Ý đã đến thăm và đề nghị phẫu thuật thu nhỏ bao tử cho anh. Nhưng Uribe đã lựa
chọn sự giúp đỡ từ các chuyên gia dinh dưỡng Mexico, áp dụng chế độ ăn kiêng
nghiêm ngặt. Nhờ kiên trì với chế độ này mà anh đã giảm được 120 kg.
“Thừa thắng xông lên”, Uribe kiên trì ăn kiêng trong suốt hai năm qua và
giảm được 250kg. Anh hy vọng sẽ lại được ghi danh trong sách kỷ lục Guiness với
danh hiệu “người giảm cân nhanh nhất” thay vì là “người nặng nhất thế giới” như
hai năm trước.
Uribe gặp Solis, thợ làm tóc, bốn năm trước khi cưới. Khi đó Claudia tới
thăm Uribe để báo tin là chồng cô – một người bạn học của Manuel – đã qua đời
cũng vì biến chứng của bệnh béo phì. Cuộc gặp đó đã kéo họ lại gần nhau bởi cả
hai phát hiện ra rằng người kia có nhiều điểm tương đồng với mình. Cả hai cùng
tôn thờ đạo Cơ đốc và một mối quan hệ lãng mạn đã bắt đầu. Họ đã chung sống
cùng nhau trong hai năm. “Chúng tôi là một đôi”, Uribe nói. “Trước Chúa, chúng tôi
đã là vợ chồng”. Solis quá hiểu sống với người quá cân chẳng dễ dàng gì, nhưng cô
hoàn toàn vui vẻ với phận sự của mình: “Tôi tắm táp cho anh ấy từng ngày và chúng
tôi rất hợp nhau”, cô nói. “Cũng có người nhỏ to rằng tình cảm của chúng tôi là giả
dối nhưng những gì anh thấy là có thực”.
Ban đầu gia đình của Solis phản đối cô quan hệ với Uribe bởi người chồng
đầu của cô – cũng rất béo – đã qua đời vì bệnh về hô hấp. “Họ lo lắng khi tôi quan
hệ với một người béo khác, và sợ rằng một anh chồng nữa sẽ lại chết khi ở bên
tôi”, cô kể lại.
Dù vậy, Uribe thề không lùi bước: “Chúng tôi yêu nhau và lời ước sinh nhật
43 tuổi là tôi có thể đứng trên đôi chân này khi kết hôn”.

solis
Đám cưới độc đáo được phát trực tiếp trên kênh Discovery
Cuối cùng thì lễ cưới cũng được tiến hành vào ngày 26/10/2008, dẫu
Uribe vẫn chưa tự đứng được. Solis thì không lấy đó làm đau khổ, cô lạc quan
nói: “Riêng việc anh ấy vẫn còn sống đã là một điều kỳ diệu rồi”. Kênh Discovery
đã truyền hình trực tiếp đám cưới có một không hai này với tựa đề chương trình
là “My Big Fat Mexican Wedding”. Đây là một chương trình độc quyền với rất
nhiều phóng viên đến từ Nhật Bản, Đức và Ác-hen-ti-na. Tên của chương trình
được “nhái theo” tên một bộ phim của Mỹ – “My Big Fat Greek Wedding” sản xuất
từ năm 2002.
Hôn lễ của Uribe và Claudia Solis được diễn ra tại Monterrey, phía bắc của
Mexico. “Chú rể khổng lồ” phải ngồi trên chiếc giường được thiết kế đặc biệt cho
anh. Một cần trục đã nhấc chiếc giường cưới được trang trí rất đẹp của Uribe ra
khỏi nhà để xe tải kéo giường tới nơi tổ chức tiệc cưới. Uribe đã xúc động không
cầm được nước mắt khi cặp đôi được tuyên bố là vợ chồng dưới sự chứng kiến
của khoảng 400 khách mời. Chú rể choàng một bộ trang phục bằng lụa trắng trên
chiếc giường cũng trắng. Chiếc xe tải chở giường mang theo Uribe được coi là “xe
hoa ngày cưới” trang hoàng rất nhiều hoa. Hai xe cảnh sát đã tháp tùng xe hoa của
người béo nhất hành tinh tới địa điểm tổ chức hôn lễ.
Cô dâu Claudia Solis xinh đẹp trong bộ váy cưới lộng lẫy đến sau sự xuất
hiện của chú rể khoảng 30 phút trên một chiếc xe jeep màu đen. 30 phó nháy đã
ào đến chụp ảnh cô dâu khi cô vừa bước ra khỏi xe. Cô nói: “Tôi không có gì căng
thẳng cả. Tôi chỉ rất hạnh phúc mà thôi. Hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt với
chúng tôi. Chúng tôi đã kết hôn vì tình yêu.”
Sau lễ cưới, một bữa tiệc lớn đã được tổ chức với 3 chiếc bánh khổng lồ.
Được biết, thực đơn trong bữa tiệc cưới cũng là những món ăn ít béo như kem nấm
và các loại rau.
Mẹ của Uribe, bà Orquedia Garza, cho hay, chú rể không thể thưởng thức
chiếc bánh cưới năm tầng. “Con tôi không được phá vỡ thực đơn ăn kiêng. Các bác
sĩ của nó ở đây và theo dõi rất sát sao”. Còn Uribe thì tuyên bố anh sẽ chỉ cắn một
miếng bánh cưới để chụp ảnh chứ không thử nhiều hơn vì chế độ ăn kiêng của anh
nghiêm cấm điều đó.
Tất cả tiệc cưới được chuẩn bị trong không đầy một tháng kể từ sau khi hai
người quyết định họ không thể chờ đợi thêm một phút nào nữa. Bạn bè, các quan
chức địa phương và những nhà tài trợ đã quyên góp để đám cưới này được diễn ra
suôn sẻ.
Giờ đây, khi được mãn nguyện bên người bạn đời bất chấp mọi phiền toái
để đến với mình, Uribe đang nỗ lực “phấn đấu” cho một kỷ lục mới” người giảm
cân nhiều nhất thế giới.
Công nghệ đặc biệt phụng sự cho chàng béo
Với trọng lượng hơn nửa tấn, mọi sinh hoạt của “người đàn ông béo nhất
hành tinh” đều diễn ra trên giường, từ ngủ, ăn uống, làm việc đến vệ sinh cá nhân.
Từ ngày nằm liệt giường, ước ao lớn nhất của Uribe là lại được ra ngoài đi
dạo, cùng ngắm cảnh vùng núi tuyệt đẹp quanh Monterrey, cũng như được đứng
bên bàn thờ Chúa kết hôn cùng bạn gái. Nhưng những tai nạn mỗi lần được ra
ngoài khiến anh sợ hãi. Trong lần sinh nhật gần đây nhất, anh chỉ tổ chức tiệc sinh
nhật nhỏ và kể: “Chúng tôi đã định ra ngoài ăn mừng nhưng sự cố lần trước khiến
tôi phát khiếp. Khi cái xe chở cái giường sắt đụng vào đường dây điện, tôi tường
như mình đã bị giật chết rồi ấy chứ”. Lần gần đây nhất anh quyết tâm ra khỏi nhà
là vào ngày sinh nhật thứ 38 của người yêu – Claudia Solis – hồi tháng 3. Tuy thế,
chiếc xe tải chở giường của anh không thể nào qua nổi một đoạn đường hầm.
Việc được ra ngoài đi lại luôn là điều Manuel mong muốn. Vì thế, anh đã
quyết định mua một chiếc xe tải để thực hiện mong ước của mình. Chiếc xe van
Chevy Astro được Manuel lựa chọn xem ra rất hợp với anh. Tất nhiên, khi chủ nhân
là một người đặc biệt như Manuel, chiếc xe cũng đã được cải tiến đi đôi chút.
Toàn bộ phần sau đã được chuyển đổi thành một chiếc giường bằng phẳng.
Ga-ra để xe nhà Manuel cũng phải sửa lại để nới rộng ra. Bức tường ngăn cách
giữa nhà và ga-ra được dỡ bỏ. Một chiếc xe nâng chuyên dụng được trang bị để
nâng Manuel từ giường ngủ ra xe.
Ngày 20/3, trên chiếc xe độc đáo, Manuel Uribe (người đàn ông béo nhất thế
giới với cân nặng kỷ lục 560 kg) đã vui mừng gặp gỡ những người hàng xóm láng
giềng. Nhiều năm qua, do 2 chân quá béo, anh không thể đi nổi nên luôn phải chôn
chân trong nhà.
Giờ đây, Uribe có thể hài lòng hơn với việc có thể di chuyển được nhờ
chiếc xe mới của mình. Claudia, người vợ thứ hai của anh, người anh kết hôn ở trên
giường năm 2008, sẽ là lái xe thường xuyên của Manuel. Đây đúng là một tin vui
đối với người đàn ông nặng nhất thế giới và cũng là nguồn động viên trong công
cuộc giảm cân của anh.
“Mục tiêu của tôi là tự mình đi ra khỏi nhà nhưng tôi biết đó sẽ là một quá
trình lâu dài”, anh Uribe nói. Các bác sĩ cho biết anh sẽ phải mất từ 3 đến 4 năm để
đạt được mục tiêu này. Uribe muốn lập một tổ chức nhằm giúp những người béo
phì nhận được sự trợ giúp y khoa và dạy họ các thói quen ăn uống lành mạnh.
Sơn Nhi

Ngắm người đẹp tại triển lãm xe điện Hàn Quốc



- Đó là Kang Yui, “chân dài” đình đám của làng người mẫu xe hơi xứ sở kim chi, tại EV Korea 2010, triển lãm công nghệ xe chạy điện đầu tiên tại Hàn Quốc, vừa diễn ra hồi trung tuần tháng 7.

Người đàn ông mang bầu sinh con thứ 3


Thomas Beatie, người đàn ông có bầu đầu tiên trên thế giới, đã sinh hạ cậu con trai thứ ba hôm chủ nhật vừa qua, một cậu bé ngọt ngào, bụ bẫm.



Không có bức ảnh nào được công bố về sự kiện này, song các bác sĩ cho biết hai bố con đều khỏe mạnh. Cậu bé được mô tả là có màu mắt xanh ngọc và tóc nâu sáng, nụ cười đáng yêu.
Gia đình nhỏ của người đàn ông mang bầu

Vợ của Beatie, chị Nancy Thomas bị vô sinh, do vậy Beatie đã đảm nhiệm việc này thay chị. Bản thân anh không phải là đàn ông hoàn toàn, mà người chuyển giới. Hai con đầu của cặp vợ chồng này là bé gái Susan, sinh năm 2008 và bé trai Austin, sinh năm 2009.
Thomas Beatie cùng vợ và con gái đầu lòng Susan khi bé được 5 tháng tuổi. Ảnh: showhype.com.

Theo CBS, Beatie ra đời là một phụ nữ, sau đó đã phẫu thuật chuyển giới thành đàn ông, nhưng vẫn giữ lại các cơ quan sinh sản nữ, cho phép anh có thể sinh con. Hiện gia đình anh sống ở bang Oregon, Mỹ.

Thủ tướng Italy lại dính bê bối tình dục


Một gái gọi hạng sang tuyên bố đã chung giường với Thủ tướng Italy Silvio Berlusconi cùng hai cô gái khác.

Maria Teresa De Nicolo. Ảnh: Thisislondon.

"Tôi và hai cô gái đến từ Rome đã nằm trên giường cùng Berlusconi", The Guardian trích lời Maria Teresa De Nicolo, 38 tuổi, nói.

Cô tiết lộ điều này khi trả lời các công tố viên trong cuộc điều tra về một vụ tham nhũng liên quan tới doanh nhân Gianpaolo Tarantini. Cô cho biết đã được trả 1.450 USD để tham dự bữa tiệc của Thủ tướng Italy tháng 9/2008 và được tặng rất nhiều đồ trang sức khi ra về.

Theo La Repubblica, De Nicolo là một trong số nhiều phụ nữ cùng tuyên bố rằng mình được trả tiền để tham dự các bữa tiệc xa xỉ tại nhà riêng ở Rome của Thủ tướng Italy vào khoảng năm 2008-2009.

Trong cuộc trả lời thẩm vấn, De Nicolo miêu tả Tarantini đã yêu cầu cô tới Rome như thế nào, đề nghị cô ăn tối với Berlusconi ra sao. Cô cho biết có 15 phụ nữ cùng tham dự bữa tiệc đó. De Nicolo khẳng định Tarantini đã trả cô 1.450 USD cùng với chi phí đi lại.

Tuy nhiên Gianpaolo Tarantini phủ nhận việc trả tiền cho các cô gái này.

Vụ việc được phơi bày khi Berlusconi đang gặp khó khăn trong việc chiếm ghế đa số trong Nghị viện Italy, sau khi nảy sinh mâu thuẫn với đồng minh và là nhà đồng sáng lập đảng Tự do nhân dân - Gianfranco Fini.

Năm ngoái, một gái đẹp khác Patrizia D'Addario, 43 tuổi, đã tiết lộ cô qua đêm như thế nào với Berlusconi. Cô ca ngợi khả năng tình dục của thủ tướng và nói rằng vị chính trị gia 73 tuổi có thể phá kỷ lục về sự sung sức của mình.

Thủ tướng Italy phủ nhận mọi cáo buộc nhưng vẫn bông đùa rằng "ông không phải là thánh".

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

Ngoại tình còn kinh hơn gián điệp


Ghen là một cái gì đó thật kỳ lạ. Chưa nhà tâm lý nào có thể lý giải về ghen một cách thấu đáo, nhưng đơn giản ghen được hiểu là biểu hiện của: yêu, ghét, vị kỷ, chiếm đoạt, tuyệt vọng… Và câu chuyện mà tôi (Thám tử Hoàng Nhân) kể sau đây sẽ lý giải một phần về cái sự ghen kỳ quặc này.

Câu chuyện cũng bắt đầu từ một phụ nữ đến tìm chúng tôi (Công ty TV&CCTT Hoàng Nhân). Chị một mực khẳng định rằng chồng mình đang ngoại tình và muốn chúng tôi tìm ra tình địch. Theo chị thì chưa bao giờ tận mắt chứng kiến chồng mình đi với người tình, nhưng bằng linh cảm phụ nữ chị biết chắc chắn rằng chồng đang phản bội. Cái lý do của chị đưa ra cũng khá kỳ quặc. Chị bảo, bình thường chồng chị là người trầm tính, cẩn thận… Với vợ con cũng vậy, anh ấy chưa bao giờ là người nóng nảy, hoặc mang nhiều cảm xúc vào cuộc sống. Đặc biệt là cách “yêu” vợ của anh ấy cũng rất từ tốn, bình lặng, rất ít khi tràn trề cảm xúc.

Thế nhưng bỗng nhiên khoảng một năm nay anh ấy thay đổi hoàn toàn. Từ một người bình lặng, trầm tính, cẩn trọng… bỗng nhiên hừng hực lửa yêu thương, suốt ngày sống trong cảm hứng dạt dào. Và đêm đêm anh ấy “yêu” vợ một cách khác thường. Lúc nào cũng thủ thỉ lời thương yêu và tạo ra những đợt sóng tình như chưa từng yêu vợ bao giờ. Ban đầu chị thấy ngỡ ngàng, ngất ngây và hạnh phúc. Nhưng dần dần chị bắt đầu thấy có một cái gì đó thật lạ đang xuất hiện trong con người vốn không phải vậy của chồng mình.

Chị nghi ngờ, gặng hỏi, tra vấn… anh chỉ cười và yêu mạnh mẽ hơn. Anh ấy làm nghề nha sỹ, ngoài giờ ở Bệnh Viện, lại mở thêm phòng khám ở nhà. Khách lúc nào cũng đông, làm việc cả ngày mệt lử, nhưng cứ đêm đêm yêu vợ mãnh liệt. Chị nghi lắm, dằn vặt lắm, vừa hạnh phúc, vừa lo lắng… Chị sống trong tâm trạng ngổn ngang của hoảng loạn. Chị bắt đầu bí mật theo dõi anh, nhưng không thể phát hiện điều gì. Anh ấy vẫn thế, sáng đến BV chiều về nhà khám bệnh cho khách hàng. Anh làm việc miệt mài mà lúc nào cũng hơn hớn tươi vui. Nhưng chị chắc chắn rằng đang có một cái gì đó xảy ra trong tình cảm của chồng mình. Anh ấy đang ngoại tình! Chắc chắn là như vậy!

Chị khóc khi kể đến đây, chị khẩn khoản nhờ chúng tôi tìm ra “thủ phạm” đã làm thay đổi cuộc sống của chị. Tôi có đùa với chị rằng, sự thay đổi này thú vị đấy chứ, nếu không chị sẽ phải sống với một ông chồng “trầm cảm” suốt đời? Chị cười mếu máo và nói: “…ban đầu cũng thấy thích thú, nhưng rồi sợ và lo lắng lắm. Anh ấy không còn như xưa nữa, mà tôi đâu có yêu con người như bây giờ của anh ấy…”. Tôi lại vặn chị: “Nguyên cớ nào mà chị lại khẳng định sự thay đổi đó là biểu hiện của ngoại tình?”. “Chắc chắn là như thế, sự thay đổi này là ngụy trang của ngoại tình…” – chị khẳng định như đinh đóng cột.

Tất nhiên tôi chỉ hỏi thế, còn về nguyên tắc của nghề nghiệp, tôi phải tôn trọng khách hàng và vào việc ngay. Tôi tìm hiểu kỹ lưỡng về lịch trình làm việc, sở thích… của chồng chị. Cũng như những bác sỹ thành đạt khác, chồng chị có lịch làm việc rất chặt chẽ: ngày đến bệnh viện, chiều về khám thêm giờ, một tuần có hai buổi trực đêm, cuối tuần đưa cả nhà đi chơi (thường thì tự lái xe đưa cả nhà đi dã ngoại). Anh ấy không có sở thích nhậu nhẹt, hoặc la cà ở nơi đông người, ngay cả ngồi uống cà phê cũng rất hiếm hoi.

Tuần đầu tiên chính tôi bám sát “đối tượng”, phải công nhận rằng đó là người đàn ông rất nguyên tắc và chăm chỉ. Anh làm việc như một cái máy, chính xác hơn cả đồng hồ, và tuyệt nhiên không la cà đến bất cứ nơi nào như quán xá, nhà hàng như những gã đàn ông bình thường. Tôi bắt đầu nghi ngờ những đêm trực ở bệnh viện là lúc anh ấy có thể hẹn hò với người tình. Nhưng người ta trực đêm ở bệnh viện nên tôi không thể tiếp cận. Không còn cách nào khác, bằng một số thao tác của nghiệp vụ, tôi bố trí một thám tử làm bệnh nhân nằm điều trị đúng khoa của “đối tượng”. Suốt những đêm nằm ở bệnh viện thám tử đã theo dõi hết sức cẩn thận nhưng cấm thấy vị bác sỹ này rời khỏi nơi trực, mọi dấu hiệu của ngoại tình trong thời gian này đều không có.

Câu hỏi đặt ra là anh ấy sẽ ngoại tình vào lúc nào? Tôi giật mình khi nghĩ tới những buổi sáng tập thể dục, theo lịch trình thì anh ấy thường dậy sớm tập thể dục ngoài công viên. Sao mình có thể bỏ qua một chi tiết quan trọng như vậy được. Tôi lập tức bố trí thám tử theo dõi vào cái giờ nhạy cảm ấy. Nhưng thám tử báo về rằng, sáng nào anh ấy cũng đi chạy bộ cùng chính vợ mình, không có dấu hiệu nào của sự ngoại tình. Như vậy là khả năng ngoại tình vào buổi sáng cũng bị loại trừ.

Ba tuần liên lục bám sát, điều tra không có kết quả gì. Anh bác sỹ này vẫn làm việc theo lịch trình như thường lệ. Mà quả thực lúc nào cũng thấy anh ấy vui vẻ, cười đùa. Tôi đã chứng kiến cảnh anh ấy khám cho bệnh nhân tại phòng bệnh của mình tại nhà riêng. Đó là con phố khá rộng, vỉa hè thoáng đãng, dễ quan sát. Tôi thường ngồi ngay quán nước đối diện để theo dõi. Anh ấy vui vẻ với khách hàng, cười đùa với những vị khách nhí, thậm chí pha trò cho các cháu khỏi phải sợ đau. Anh ấy cũng có hai trợ lý nhưng điều là nam. Hơn nữa giờ này chị vợ cũng ở nhà, ngồi ngay trên tầng hai không thể có tình ý gì ở thời gian này.

Tôi chuyển hướng điều tra vào những khách hàng. Họ rất đa dạng: già trẻ, gái trai đủ cả. Mà họ là khách hàng nên chỉ đến để khám hoặc chữa răng chứ ngoại tình ở phòng bệnh cũng không thể xảy ra. Tôi bắt đầu cảm thấy thất vọng, có thể người phụ nữ này đã sai, quá đa nghi, quá yêu chồng nên tưởng tượng ra việc ngoại tình. Chỉ có thể như thế và thực tế đã có những trường hợp như vậy. Căn bệnh “hoang tưởng” do quá yêu chồng không có gì lạ. Hai năm trước tôi có tiếp một khách hàng như thế. Chị ta cứ khăng khăng là chồng ngoại tình và nhiều lần muốn tự vẫn. Suốt ngày chị đay nghiến chồng và trở nên quá căng thẳng. Chúng tôi đã vào cuộc và không tìm thấy bất cứ dấu hiệu nào của sự ngoại tình. Đến nỗi tôi phải chủ động gặp chồng chị và tìm cách giải quyết. Sự phối hợp ngược đời này đã dần dần đưa người phụ nữ hoang tưởng kia trở về cuộc sống thực. Cuối cùng thì chỉ tại quá yêu chồng mà suýt nữa phá hỏng cuộc hôn nhân.

Người phụ nữ này cũng có thể như thế lắm chứ. Đã hơn năm tuần theo dõi, tìm hiểu mà không có bất cứ dấu hiệu nào. Từ những chi tiết nhỏ nhất cũng chống lại sự suy đoán của chị ấy. Anh chồng này không ngoại tình. Tôi bắt đầu nghi ngờ chứng hoang tưởng của chị ấy. Và thực tế là rất nhiều người phụ nữ tìm đến với chúng tôi vì tin vào cái được gọi là “linh cảm của người phụ nữ”. Đa phần họ đúng, nhưng cũng không ít người sai. Chỉ có điều rất ít người khẳng định chồng ngoại tình bằng cái cớ là chồng “yêu” quá nhiều, say đắm một cách bất thường như thế. Đây thực ra cũng không phải chuyện lạ lắm, đã có những ông chồng ngụy trang (cách nói của chị ấy) việc ngoại tình của mình bằng cách yêu vợ hơn bình thường. Với chiêu thức này họ nghĩ rằng sẽ làm vợ không nghi ngờ, nhưng sự thật thì phụ nữ họ rất nhạy cảm.

Còn trường hợp này tôi nghĩ có lẽ là do chứng hoang tưởng. Mọi chiêu thức của nghề thám tử đã được tung ra nhưng không thu được kết quả nào. Tôi tính nước rút lui, và bắt đầu nghĩ đến việc phải điều trị bằng tâm lý cho người phụ nữ này. Nhưng chị vẫn khăng khăng như trước và nói rằng, mình hoàn toàn bình thường, không mắc chứng hoang tưởng. Và đề nghị chúng tôi tiếp tục điều tra. Không còn cách nào khác, tôi bèn lên một kịch bản khác là chị phải đi vắng vài ngày. Chị đồng ý liền, lấy cớ đi công tác và đưa cả con gái đi cùng (họ có một cháu gái 7 tuổi).

Tôi hết sức hồi hộp trong những ngày chị “lánh mặt” ấy. Tôi cử một lúc 4 thám tử vào cuộc. Bám sát 24/24 giờ, hy vọng thời gian này người tình bí ẩn ấy sẽ xuất hiện. Một tuần trôi qua và không có gì thay đổi, người đàn ông này vẫn thế, trên khuôn mặt anh ta lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười. Thậm chí vợ vắng nhà anh ấy còn chỉn chu hơn, thường về nhà rất sớm và bỏ cả việc chạy bộ buổi sáng. Chúng tôi đã thất bại và người phụ nữ này đã sai. Tôi khẳng định như vậy.

ngoai-tinh

Tôi quyết định rút khỏi “cuộc chơi” và đề nghị tham vấn bằng tâm lý cho chị ấy. Nhưng cũng như lần trước, chị nước mắt lưng tròng, nhất định tin vào linh cảm của mình. Chị khóc, chị tuyệt vọng, chị cáu giận với cả chúng tôi. Cuối cùng tôi bèn tung ra một “chiêu” được gọi là vớt vát nếu không tìm ra thì có khóc nữa tôi cũng đầu hàng. Tôi bố trí một thám tử nữ, giả làm bệnh nhân đến khám răng ở phòng bệnh ở nhà của anh ấy. Sau lần khám ấy thảm tử có nhiệm vụ mỗi buổi chiều phải mua một bó hoa hồng đến tặng bác sỹ. Ban đầu vị bác sỹ rất vui vẻ nhận hoa vì nghĩ rằng bệnh nhân đến cảm ơn. Nhưng rồi chiều nào nữ thám tử cũng đến với một bó hoa hồng rực rỡ. Vị bác sỹ hết ngạc nhiên đến cáu giận vì những bó hoa hồng kỳ lạ này. Đến nỗi, anh ta xua đuổi vì nghĩ rằng người phụ nữ này mắc bệnh tâm thần. Nhưng tôi bắt đầu linh cảm thấy chiêu thức của mình có hiệu quả. Thái độ của vị bác sỹ có gì đó thay đổi rõ rệt, sự vui tươi, cởi mở không còn nữa, thay vào đó là một tâm trạng lo âu, bồn chồn, đôi lúc lúng túng.

Tôi vẫn kiên trì chiêu thức tặng hoa hồng ấy và chiều nào cũng ngồi quan sát. Đến ngày thứ 9, khi nữ thám tử bắt đầu mang hoa tới tặng thì thấy một người phụ nữ xuất hiện, chị ta đi đi lại lại cách phòng bệnh ấy vài chục mét, khuôn mặt căng thẳng, đầy giận dữ. Hóa ra đó là người phụ nữ bán đồ lưu niệm ngay đối diện phòng bệnh của bác sỹ. Trông nét mặt căng thẳng ấy tôi biết chị ta đang ghen. Khi nữ thám tử vừa rời phòng bệnh thì thấy vị bác sỹ kia phải nghe điện thoại, và người phụ nữ này cũng đang gọi điện thoại. Họ đối thoại với nhau qua điện thoại và chỉ cách nhau một con đường. Sự thật đã rõ, người tình bí ẩn đã phải xuất hiện. Tôi muốn reo lên.

Thì ra đó là một bệnh nhân thường xuyên của bác sỹ, chị ta đến nắn răng định kỳ và mỗi lần như thế họ lại ngoại tình ngay trong buồng bệnh. Phần sau của câu chuyện không cần phải kể tiếp. Người tình của anh ta phải xuất hiện vì điều đơn giản: ghen! Ghen là cái gì đó bí ẩn. Những bông hoa hồng và nữ thám tử kia đã làm chị ta ghen và phải xuất hiện. Thế đấy! Một lần nữa tôi phải thán phục linh cảm của những bà vợ bị chồng ngoại tình. Họ đã đúng.

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Chuyện người sống dai dẳng bằng lá phổi sắt khổng lồ.

Trong thế giới đặt ngang của bà-một hình trụ sắt dài 2 mét mốt và nặng hơn 362 kg phủ kín khắp người bà trừ đầu- bà Mason đã sống một cuộc đời trọn vẹn, tràn đầy những điều đẹp đẽ, tuyệt vời từ chính sự cố gắng không ngừng nghỉ với một ý chí sắt còn rắn hơn cảcỗ máy khổng lồ kia…


“…Tôi thấy cuộc đời vẫn đáng để thức dậy mỗi sớm mai”

Một ngày, bạn thấy cuộc sống bỗng dưng thật đáng chán. Bạn ghé thăm blog của cô bạn thân, nó đang than thở về nỗi cô đơn vì bạn bè không còn như xưa nữa, họ bỏ đi với việc của riêng mình hay cảm thấy áp lực làm sao từ sự kì vọng và tự hào quá lớn của bố mẹ…nó trách tất cả và cũng không quên trách thêm bản thân mình nữa.

Khi một vụ án vừa được công an phá thành công, thủ phạm hiện ra là một thanh niên trẻ “tại sao họ lại phạm tội nhỉ?” khi người ta nói về lai lịch của họ thì hình như lòng nhân ái hơi cao làm người ta không chịu thừa nhận sự thật rằng chính những con người ấy đã không tỉnh táo và mạnh mẽ chọn cho mình một con đường vươn tới điều tốt đẹp. Thay vào đó người ta cố tìm ra một góc khuất trong đời sống tội lỗi ấy và đổ lỗi “vì hoàn cảnh họ như thế nên…” hay cho rằng đó là số phận của họ, ông trời bắt họ phải thế, không thể khác. Rất nhiều người chưa bao giờ nghĩ rằng khi sinh ra, con người ai cũng chỉ được ban cho một hình hài và một bố mẹ. Trên hành trình đằng đẵng ấy, mỗi người lại được thượng đế ban cho những cơ hội và thử thách khác nhau. Mỗi người sẽ chứng tỏ khao khát mộ cuộc sống ý nghĩa, đẹp đẽ và ý chí vươn đến điều thiện qua cách họ nắm bắt cơ hội hay nỗ lực bằng mọi cách để vượt qua trở ngại luôn được ông trời cố tạo ra. Bạn than phiền rằng vì tôi sống thiếu thốn từ bé hay hoàn cảnh gia đình tôi thế này, tôi không được trời ban cho một giọng hát hay, một vóc dáng như người mẫu… rất nhiều lý do nhưng rõ ràng, bạn biết mà, bạn chỉ đang cố giấu mình hay tất cả mọi người khác sự yếu kém và hèn nhát thôi. Bất kể là thành công hay thất bại nhưng khi bạn từ bỏ thì chỉ có thể là khao khát của bạn chưa đủ lớn để biến thành hành động cụ-thể-hết-sức.

Bạn sẽ thấy khác khi lên amazon đặt mua “Breath: Life in the Rhythm of an Iron Lung,” hồi kí của Martha Mason giá 200 đô với thủ tục thanh toán nhanh gọn qua chợ điện tử, hoặc liên hệ một số nhà sách lớn, họ đều nhận mua giúp sách từ Amazon với khoản phí không lớn lắm so với điều mà bạn sẽ nhận được khi đọc chân dung một cuộc đời trọn vẹn, đẹp đẽ.

Từ những năm thập niên 40 của thế kỉ trước, khi bà còn là một cô gái xinh đẹp ở một thị

trấn miền Nam nhỏ bé, Martha Mason đã mơ ước trở thành một nhà văn. Nhưng phải đến mãi nửa thế kỉ sau đó, với sự trợ giúp của máy tính kích hoạt giọng nói, bà mới có thể để kí ức của mình được thể hiện thật đẹp đẽ trên giấy.

Cuốn sách được xuất bản năm 2003, hồi kí của bà Mason, mang tựa đề “thở” không quá nổi tiếng ra ngoài thị trấn Southeast, và có lẽ cũng không mấy vươn ra khỏi North Carolina, nơi bà sinh ra, lớn lên và qua đời. Nó được in ở một nhà xuất bản địa phương nhỏ, Down Home Press, và chưa được phê bình rộng rãi. Nhưng điều thực sự ý nghĩa hơn cả là cuốn sách đã được hoàn thành. Bà Mason qua đời vào một ngày thứ hai tại nhà của bà ở Lattimore, N.C. Bà thọ 71 tuổi và đã sống trong một cỗ máy phổi bằng sắt hơn 71 năm qua.

Một người bạn của bà tên là Mary Dalton xác nhận sau khi bà Mason chìm vào giấc ngủ, hôm ấy bà ấy đã không dậy nữa nhưng khuôn mặt của bà ấy không có vẻ gì là hối tiếc, đau đớn. Bị tê liệt từ trên cổ xuống do bệnh bại liệt bẩm sinh, bà Mason là một trong rất nhiều người Mỹ, có lẽ là khoảng 30 người phải sống cả cuộc đời mình trong cỗ phổi máy. Và trong lịch sử y học nước Mỹ chưa có một người nào đã sống trong đó lâu như bà.

Bà Mason là nhân vật chính trong bộ phim mang tên “Martha in Lattimore,” công chiếu năm 2005 dưới sự chỉ đạo của đạo diễn Dalton. Bà còn xuất hiện trong chương trình tài liệu “The Final Inch,” nói về bệnh bại liệt trẻ em và chương trình này đã giành được giải thưởng Academy Award năm 2009.

Trong thế giới đặt ngang của bà-một hình trụ sắt dài 2 mét mốt và nặng hơn 362 kg phủ kín khắp người bà trừ đầu- bà Mason đã sống một cuộc đời trọn vẹn, tràn đầy những điều đẹp đẽ, tuyệt vời từ chính sự cố gắng không ngừng nghỉ với một ý chí sắt còn rắn hơn cả cỗ máy khổng lồ kia, khao khát đọc, được vinh danh khi đã có thể tốt nghiệp trung học và đại học, vui sống rồi cuối cùng viết thật cảm động chân thực về chính cuộc đời mình. Bà hài lòng với cỗ phổi sắt khổng lồ như bà vẫn thường nói, nó đã mang đến cho bà cơ hội được trải nghiệm cuộc sống tự do. Nó giúp bà thở mà không phải đưa những chiếc ống nhựa vào cổ họng; những vết cắt hay phải sống trong viện. Để sử dụng và vận hành nó, không cần phải được huấn luyện chuyên nghiệp nên bà vẫn có thể sống một mình và chỉ cần có thêm hai người giúp việc bên cạnh nữa thôi.

“Tôi hạnh phúc vì tôi được là chính mình và được sống trong nhà của mình.’. “Tất nhiên là tôi đã không chọn cuộc sống này. Nhưng với hoàn cảnh ấy, có lẽ tôi đã có một cuộc sống tốt nhất có thể.”

Bà hai người trông nom trực tiếp bà Mason là những người giúp việc của bà, Ginger Justice and Melissa Boheler, những người mà bà coi như gia đình mình.

Martha Ann Mason sinh ngày 31 tháng năm năm 1937, và lớn lên ở Lattimore, mộ thị trấn nhỏ cách Charlotte chỉ 50 dặm về phía tây. Tháng 9 năm 1948, khi bà mới 11 tuổi, khi ấy là cô bé Martha đi ngủ, cảm thấy đau nhức và e ngại là mình đã nhiễm virus này. Lúc ấy mới 11 tuổi, cô bé Martha Mason không nói với cha mẹ đang đâu khổ của mình cô đang đau thế nào. Cô bé chỉ không muốn họ khóc thêm nữa. Cô bé không nói cho cha mẹ mình biết vì không muốn làm họ lo buồn: ngày đó, họ mới đưa tiễn người anh trai mới 13 tuổi của cô, Gaston, cũng mắc bệnh bại liệt bẩm sinh một vài ngày trước. Nhưng từ tối hôm đó, Mason không bao giờ có thể bước đi được nữa.

Cô bé quyết định không đi ngủ: cô sẽ vượt qua bệnh tật. Nhưng cô chỉ không ngủ được một lúc, và cô đã đánh thức người mẹ đang khóc dậy bóp trán cho mình. Ở bệnh viện một giờ sau, cô nghe mẹ mình nói khi cô hỏi mẹ bao giờ đi về thì cô đã không có nhà để về nữa. Thay vào đó, bà Mason nhận một công việc ở bệnh viện. Khi cô con gái được chuyển tới khoa khác thì bà cũng nhận một việc làmkhác ở đó. Năm sau Martha phải nhập viện và sống ở đó tới một năm trước khi được về nhà với cỗ phổi sắt. Các bác sĩ nói với cha mẹ cô rằng nhiều nhất thì cô cũng chỉ sống thêm được một năm nữa thôi. C.C. Padgett, giáo viên tiểu học của Martha đã thiết kế một chương trình riêng tại nhà cho cô bé. Mason đã tiếp tục sống với một tai họa tàn phá khủng khiếp, còn được gọi là bệnh viêm tủy xám hay bại liệt trẻ em, bệnh này đã giết chết hàng nghìn người chỉ trong vài thập kỉ trước.

Vi rút viêm tủy xám sẽ tấn công những ai trót nuốt phải những thứ phân do nước ô nhiễm hoặc nhà vệ sinh mất vệ sinh. Trẻ nhỏ đã được giữ kín trong nhà khi vi rút chết người này lan khắp các thành phố lớn và thị trấn của Mỹ như Lattimore, với số dân 420 người, cách Charlotte 40 dặm về phía tây, thuộc thành phố Cleveland County. Rất nhiều người mắc phải bệnh viên tủy xám sẽ vĩnh viễn bị liệt khi vi rút tấn công nơron dây thần kinh vận động ở não bộ, làm giảm chức năng hô hấp. Những bệnh nhân này thường phải sử dụng một lá phổi sắt. Khi những người khách mới gặp lần đầu đến nhà cô ở, Cleveland County, Lattimore đã giật mình lúc nhìn thấy đầu cô dính chặt với một khối trụ sắt màu vàng chạy bằng động cơ điện.

Được phát minh vào giữa những năm 1920 bởi kĩ sư Harvard tên là Philip Drinkelá phổi sắt là một không gian kín có động cơ điện bên dưới và trong đó áp suất không khí lần lượt được giảm và tăng khả năng hô hấp. Các lá phổi sắt đầy khắp các bệnh viện vào thời kì đại dịch bệnh viêm tủy xám những năm thập niên 40 và 50 của thế kỉ trước. Một lá phổi sắt trông giống như một quan tài kim loại khổng lồ hay một tàu vũ trụ của thế kỉ 19: chỉ có đầu của người nằm trong đó là được hở ra ngoài, một vòng đệm chặt sẽ được cài quanh cổ. Một loạt bơm sẽ thổi phổng và làm xẹp lá phổi. Với cô bé 11 tuổi Martha Mason bấy giờ bị liệt cả tay chân, chiếc lá phổi sắt là một tàu vũ trụ.

Một ngày kia, cô bé thấy bản sao cuốn sách “Meditations” (trầm tư) của Marcus Aurelius trên giá và đọc nó ngấu nghiến. “Bỏ đi những lời than phiền, ‘Tôi đã bị đau,’ và cơn đau đớn ấy đã được ném bỏ,” cuốn sách viết như thế. “Đôi khi tôi giả vờ là anh trai tôi đã để lại cuốn Meditations cho em gái mình,” bà bày tỏ. Bà đã sống qua năm ấy và cả năm sau đó nữa.

Bà đã sống, sau này bà nói là vì bà luôn không ngừng tò mò và còn rất nhiều điều phải tìm hiểu. Các thầy cô ở trường trung học đã đến nhà dạy cô mỗi buổi chiều; cô bé đã tiếp tục học tập, tốt nghiệp trung học với số điểm đứng đầu. Sau đó cô theo học trường Gardner- Webb ở Boiling Springs, N.C., nhận bằng liên kết năm 1958.

Sau đó, Mason và cỗ phổi máy của bà đã được chở đến Winston-Salem bằng xe tải, ở đó bà theo học trường Wake Forest. Ở đó, bà đã sống cùng một nhóm sinh viên thích được sống ở kí túc xá như mình. Rồi năm 1960, bà đã nhận bằng cử nhân tiếng Anh của Wake Forest.

Khi học ở cả hai trường Martha Mason sống cùng cha mẹ mình trong một căn hộ của kí túc xá và hằng ngày nghe giảng qua máy bộ đàm. Ở cả hai trường này bà đều tốt nghiệp với điểm cao nhất lớp. Trở về Lattimore, Martha Mason bắt đầu viết cho một tờ báo địa phương, đọc cho mẹ viết, Euphru rồi lại nhờ bà gửi nó cho tòa soạn. Mẹ cô lật hàng trăm trang sách mỗi ngày trước khi có một chiếc máy lật thay thế. Không lâu sau đó, cha của Manson, ông Willard lên cơn đau tim rồi cũng bị liệt, và bà Euphra phải chăm sóc thêm cả chồng mình nữa. Thế là không còn thời gian để viết giúp Martha. Nhiều thập kỉ sau đó, Manson chỉ viết trong đầu mình, không hề xuất bản. Cha bà qua đời năm 1977.

Có lẽ chỉ có ở Lattimore, nơi có dân số không quá 400 người, thì bà Manson mới có thể sống được như vậy. Vì nếu bà Manson không thể đi đâu thì cả thị trấn sẽ sẵn sàng đến với bà. Bác sĩ đến thăm thường xuyên, tất nhiên rồi nhưng tất cả những người hàng xóm và cả hàng xóm của hàng xóm cũng đến với bà. Thậm chí cả các nhân viên phòng cứu hỏa địa phương, họ đã đến khi mất điện để đảm bảo là chiếc phổi sắt của bà không ngừng hoạt động.

Bà Mason còn thường xuyên tổ chức party- khi đó bà nằm ăn còn các vị khách tụ tập xung quanh bàn và cỗ phổi sắt dựa ngay cạnh nó- rồi họ tán chuyện với nhau rôm rả, những câu chuyện phiếm vui nhộn và thỉnh thoảng có cả những tâm tình. Giữa giai điệp whoosh … whoosh của cỗ phổi sắt, một câu lạc bộ sách đã đến thăm nhà bà. Những người bạn thuở trung học ghé qua để bà có thể ngắm nhìn một cách thích thú những chiếc mũ lưỡi trai hay áo choàng dài, và cả những chiếc áo cưới của các cặp đôi mới cưới. Những thỏi nam châm kỉ niệm từ tận nơi xa tít, những món quà của các bạn sau khi họ đi xa về được treo lủng lẳng quanh cỗ phổi máy của Manson như những cái mác dán trên một chiếc rương nhỏ. Nó kêu nhịp nhàng trong một căn phòng đầy sách và ảnh, trong đó có bức ảnh trước khi Martha mắc bệnh: một cô bé gái mảnh dẻ, cao dong dỏng đang mìm cười bên chiếc xe đạp. Mason đạt được mục tiêu của mình, nhưng bong tối đôi khi lại ghé qua. “thỉnh thoảng một bóng tối luyến tiếc trần về và ngay lập tức không cho mặt trời chiếu sáng trong thế giới của tôi nữa,” bà đã kể như vậy trong cuốn hồi kí.

Nhưng cuộc sống ở thị trấn nhỏ cũng mang trong nó những hạn chế. “Bà ấy thực sự trí tuệ nhưng một cửa hàng băng đĩa ở thị trấn đã không cho bà mượn cuốn ‘Wild Strawberries’.

Bà ấy có thể nói chuyện với bất cứ ai, nhưng bà ấy cũng cần có sự khuyến khích và có những thời gian mà thực sự là khó khăn để có thể vượt qua. Điều đó thay đổi vào những năm 90, khi Martha Manson nhận được một máy tính kíchhoạt âm thanh có kết nối email và Internet. Chiếc máy tính đã đưa bà ra thế giới. Nó còn giúp bà có thể viết hồi kí của mình, cuốn hồi kí có tựa đề “cuộc sống giữa nhịp điệu của một chiếc phổi sắt.” Bấy giờ, từ lá phổi sắt khổng lồ, bà có thể trả lời điện thoại, bật đèn, chuyển kênh tivi, đọc báo- và viết “những câu chữ vốn đã trôi qua trong đầu tôi gần nửa thế kỉ qua, cuối cùng cũng đã tìm thấy nơi để đặt mình.” Martha còn Lập một tài khoản Facebook để kết nối với mọi người và đọc ít nhất 4 tờ báo mỗi ngày, trong đó có London Times, nghe nhạc cổ điển và khám phá bất cứ những hình ảnh gì nảy trong đầu mình.

Bà bắt đầu cuốn sách để tỏ lòng tôn kính với mẹ mình. Cuối những năm 80, sau một loạt những cơn đột quỵ, bà Euphra Mason mắc chứng mất trí, thỉnh thoảng lại đập hay chửi rủa con mình. Martha Manson vẫn luôn nghĩ rằng mẹ mình còn ở nhà.

Từ trong cỗ phổi sắt, bà phải đam đương việc nhà, nấu ăn, trả hóa đơn sinh hoạt và sắp xếp chăm sóc mẹ. Martha Mason, không thể làm gì trong cỗ phổi sắt, sợ mẹ mình. Martha Mason sắp xếp lại những hình ảnh về mẹ. Sau đó nhớ lại tình yêu của mẹ và sự hi sinh của bà với gia đình bất hạnh, bà đã bắt đầu viết về cuộc sống chung giữa họ. “Tôi sống với một chuồng ác mộng nhưng niềm hi vọng giữ chúng lại trong cương.”Mason vẫn viết hồi kí, thậm chí còn viết nhiều hơn về quá khứ, cố nhớ lại những ngày thơ ấu khi bà còn có thể bước và chạy. Sau khi mẹ bà qua đời năm 1998, Manson bắt đầu làm việc với cuốn sách của mình nghiêm túc nhất.

Ở đó, trong ngôi nhà tử thuở ấu thơ, với một chiếc míc đeo quanh miệng, và tiếng nhạc phát ra từ chiếc phổi máy đồng hành, bà đã viết từng câu từng câu về cuộc đời mình bằng giọng nói miền Nam êm dịu, với cả những tiếng thở nhẹ nhõm nữa. Không than phiền và vui tính, bà luôn làm những người khách cảm thấy vui hơn nhiều là khi họ mới đến. Trên bìa ngoài của cuốn sách, tiểu thuyết gia Reynolds Price, người cũng bị liệt từng phần vì một khối u trên xương sống, nói rằng Manson đã viết bằng ngôn từ rất thuyết phục, và dũng cảm, thông suốt về một trong những cuộc đời thật phi thường mà tôi từng biết.” Bạn thân của Mason, cựu giáo sư tiếng Anh Charles Cornwell nói rằng “câu chuyện của người phụ nữ trong cỗ phổi sắt buồn nhưng khi bạn gặp Martha trực tiếp, bạn sẽ thấy khác. Bạn sẽ ra đi với cảm giác tuyệt vời. Điều mà bà ấy làm trong hoàn cảnh của mình là đóng góp lớn lao cho tinh thần của mọi người.” Cornwell biết Mason từ khi bà còn là một cô bé gái tinh nghịch hay nô đùa chạy khắp Lattimore.

“Cô ấy rất khỏe. Cô ấy từng lao xe đạp vù vù và lúc nào cũng chạy.”

one

Khi còn trẻ, Mason có thể nằm ngoài chiếc máy phổi vài giờ nhưng thời gian đó đã rút ngắn lại khi bà có tuổi. Bà ấy có thể mổ xẻ bất cứ đề tài nào tới mọi khía cạnh chuyên sâu nhất mà bạn muốn.

Bà ấy là một người đọc sách biết suy xét. Và bà thích những câu chuyện phiếm lý thú. Tôi không nghĩ lại có thích chuyện hài hơn Martha.”Bạn bè gửi email cho bà và cho bà xem những thước phim quay các chuyến đi của họ. “Chúng tôi đã mang thế giới đến với cô ấy,” người hàng xóm Polly Fite kể, cô đã biết

Manson hơn 50 năm. “bà ấy luôn hòa nhập và gần gũi với bạn, khuyến khích bạn và muốn biết sau đó bạn sẽ làm gì. Bà ây luôn biết ơn người khác thay vì mong người khác đền ơn mình.” Bà thích nói chuyện chính trị, chuyện làm vườn và một số chủ đề khác với khách đến chơi. Một vị khách có lần còn mang đến một lọ đựng đầy kiến để giúp Mason gần gũi với thiên nhiên. “Mọi người đều yêu bà ấy. Bà ây làm bạn cảm thấy mình là người quan trọng. Khi bạn gặp Martha, bạn nghĩ “thực sự tôi không biết việc vượt qua rào cản.”

Thì sau đó vấn đề của bạn sẽ không có vẻ thế nữa,” một người bạn nói. Tinh thần của Mason đã ngăn không cho mình oán than, cô ấy rất cứng cỏi, lạc quan đến ngạc nhiên và sẵn sàng nói về sách, phim, tin tức từ Irac hay một trận đấu bong của trường đại học Wake Forest.

Bà còn rất thực tế. Trong hồi kí, bà viết “tôi không ủng hộ triết lý cuộc sống đơn giản, giả tạo và hạnh phúc trong cả nỗi đau. Tôi sống với những cơn ác mộng, nhưng hi vọng giữ chúng không lao ra khỏi cương và làm tôi bị quật ngã.” Nhưng chiếc phổi sắt mà bà dùng hơn nửa thế kỉ này đã yếu dần. Tháng 12 năm 2007, Mason đã trải qua một ngày mệt nhọc, bơ phờ. Một bác sĩ đã được gọi đến nhưng cuối cùng Mason mở mắt, mỉm cười và nói: đó chỉ là một lần tổng duyệt.”

Khi Fite, người bạn thân từ thuở nhỏ tới thăm, thấy bạn mình bị dị ứng thuốc, đã thuyết phục bà ấy gọi bác sĩ, nhưng bà nói không vì bà không muốn dùng thêm thuốc nữa. Sau 61 năm sống trong chiếc phổi sắt “bà ấy biết mình đã mệt rồi.” Mason qua đời lặng lẽ trong gấc ngủ vào một ngày thứ hai , 4/5 năm 2009. Bà được chôn cạnh mộ cha mẹ và anh trai ở nghĩa trang.

Trong lễ tang, khách đến viếng thăm không nhiều ngoài những người y tá chăm sóc lâu năm là Ginger Justice và Melissa Boheler. Sau đó người ta đã tổ chức lễ tưởng niệm cho bà ở nhà thờ. “Mặc dù cơ thể của tôi đã làm phiền những người khác và chính tôi nhưng tôi vẫn thấy cuộc đời là một hành trình đáng để thức dậy mỗi ngày.” Bà đã viết thế trong câu chuyện của mình. Trong “Breath,” nỗi đau vì không thể viết nhiều năm đã trôi qua với những câu chữ. Cơn ác mộng không phải vì bạn khong nghe được người khác- có người đang nói lẩm bẩm, những tiếng thì thào vẫn luôn ở bên kia cánh cửa-mà là, bất kể bạn có la hét thế nào, người ta vẫn không thể nghe bạn.

Như bà viết, bà thấy mình kể chính câu chuyện của mình mà không cảm thấy tự thương cảm hay ủy mị, và vô cùng can đảm, duyên dáng, hóm hình.

Tháng 9 năm 2003, trường đại học Wake Forest đã vinh danh Martha giải Pro Humanitate Award. Năm 2004 trường đại học Gardner-Webb trao cô bằng tiến sĩ danh dự nhân văn. Martha “đã sống trên bệnh tệt, và bà ấy luôn nói rằng sẽ không để bệnh bại liệt đánh bại mình cho đến hơi thở cuối cùng. Cuộc đời của bà thực sự là một trong những câu chuyện mẫu mực về sự can đảm và truyền cảm hứng cho mọi người.

Nữ hoàng Bước nhảy hoàn vũ Ngô Thanh Vân và lối sống của một ngôi sao




Những tuần gần đây, báo chí nhắc nhiều đến Ngô Thanh Vân như một hiện tượng của cuộc thi “Bước nhảy hoàn vũ” đang vô cùng được chú ý trên truyền hình. Với lợi thế hình thể, những bước nhảy uyển chuyển, thân hình cân đối và gương mặt xinh đẹp cùng với những cố gắng không mệt mỏi cho mỗi phần thi, Ngô Thanh Vân nhanh chóng chiếm được tình cảm tuyệt đối của Ban Giám khảo và tạo một cuộc bứt phá xa so với các bạn diễn khác. Ở trên sàn diễn, Ngô Thanh Vân rực rỡ và xinh đẹp như một con thiên nga đang múa những điệu múa uyển chuyển nhất, khiến mọi người không thể không trầm trồ về sắc đẹp của mình. Người ta nhìn thấy ở cô, thời điểm này, sự tự tin của một người phụ nữ biết mình đẹp, biết mình tài năng và biết mình đã đạt được nhiều vinh quang trong sự nghiệp. Nhưng để có
được ngày hôm nay, Ngô Thanh Vân đã đi qua một con đường đầy chông gai chứ không trải hoa hồng như nhiều đồng nghiệp khác.
Ngô Thanh Vân – con đường không hoa hồng
Ngô Thanh Vân sinh ra trong một gia đình có 3 anh em (Vân là con út), hoàn cảnh không mấy khá giả ở Trà Vinh, nơi sinh sống chủ yếu của người Khơ me. Từ nhỏ, cô đã thấm thía cái cảm giác của cái đói, cái nghèo, cái khổ đeo bám, cái cảm giác cay đắng của những bữa cơm ăn không đủ no. Ngô Thanh Vân từng kể, bố cô là người buôn bán rày đây mai đó, lang thang khắp các chốn sông nước, chẳng mấy khi về nhà và cũng ít khi chu cấp cho gia đình. Nên khi ba anh em Vân còn bé, một mình mẹ Ngô Thanh Vân phải gồng gánh nuôi cả gia đình chỉ với những đồng tiền ít ỏi thu được từ nghề buôn bán vặt.
Chỉ có một mình mẹ là người nuôi sống cả gia đình, nên cuộc sống của mẹ con Ngô Thanh Vân hồi bé không hề dễ dàng. Đến bây giờ, khi đã có một cuộc sống sung túc, đầy đủ, nếu không muốn nói là xa hoa giàu có, khi mà việc đi dự tiệc, ăn uống hay ra vào những nơi sang trọng, mặc những bộ váy đắt tiền, khoác những chiếc túi hàng hiệu, Ngô Thanh Vân vẫn không thể quên những ký ức nghèo khó của mình. Cô kể rằng, ngày đó gia đình cô không đủ ăn. Nên những buổi sáng mấy anh em đi học, thay vì được mẹ dúi cho vài đồng tiền mua quà bánh, cô và mấy anh trai lại nhận được một nắm cơm độn sắn để ăn cho quên cơn đói, chứ kỳ thực thì nóng bụng vô cùng. Có
những hôm nhà trong nhà hết gạo, tiền đong gạo cũng không có, mẹ của Ngô Thanh Vân lại phải tất tả chạy đi vay chỗ này, mượn chỗ kia, lo cho đủ ít gạo nấu bữa cơm cho mấy đứa con nhỏ. Chính vì thế, trong ký ức tuổi thơ của Ngô Thanh Vân, những bữa cơm độn sắn đã trở nên quen thuộc đến nỗi cô không còn nhận thức được nó có ngon hay không.
Là con út trong nhà, nên ngày đó, dù nghèo khổ đến mấy, Ngô Thanh Vân vẫn được cưng chiều hơn hai anh trai lớn. Thương cô con gái út gày gò, ốm yếu, nên những lúc hiếm hoi có gì đó ngon, mẹ đều nhường phần cô nhiều hơn. Những bữa cơm phải độn sắn ăn cho qua bữa, mẹ cô cũng lấy hết phần sắn về mình, cố gắng gạt thêm cho cô ít hạt cơm nào hay hạt đó. Có lẽ chính vì thấm thía sự hi sinh của mẹ, nên sau này khi đã trở thành một ngôi sao nổi tiếng, thu nhập cao, cuộc sống dư dả, thì người Ngô Thanh Vân nghĩ đến phải báo đáp đầu tiên vẫn luôn luôn là mẹ.
Dù nghèo khó, thiếu vắng sự quan tâm và tình yêu thương của người cha, nhưng Ngô Thanh Vân đã có những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, tươi đẹp bên mẹ và hai anh trai. Khác với “con thiên nga” trên sàn nhảy của “Bước nhảy hoàn vũ” bây giờ, ngày ấy Ngô Thanh Vân là một con vịt con xấu xí, chân tay dài ngoằng, người gày nhẳng, đen đúa và không biết làm điệu. Cô thường tham gia vào những trò chơi, những trò nghịch ngợm của hai cậu anh trai, như bắn bi, trèo cây, bắt chim và nhiều trò nhất quỷ nhì ma khác, khiến mẹ cô không ít lần thở dài ngao ngán.

ntv5
Năm Ngô Thanh Vân 14, 15 tuổi, sóng gió ập đến với gia đình cô. Bố mẹ cô ly hôn, và Ngô Thanh Vân đã theo mẹ sang Na Uy sinh sống, tại một thành phố nhỏ của Na Uy có cái tên rất dễ chịu Lille Hammer, một nơi rất yên bình, hiền hòa và gần gũi với thiên nhiên. Những ngày đầu đặt chân đến Na Uy là những ngày tháng không hề dễ dàng với cả hai mẹ con Ngô Thanh Vân. Đang sống ở một xứ nhiệt đới gần xích đạo, mẹ con cô đột ngột phải chuyển đến một trong những đất nước lạnh bậc nhất thế giới, nhiệt độ thường xuống dưới 0oC , mặc đến 4 – 5 cái áo rét cũng cảm vẫn cảm thấy cái rõ rệt cái lạnh đang ngấm vào tận xương tủy. Nhưng cái khó khăn lớn nhất là bất đồng về ngôn ngữ, về văn hóa. Nên những ngày đầu mới sang Na Uy, đi học ở trường mới, bạn mới, tiếp xúc với những người bản địa, mặc cảm về ngôn ngữ khiến Ngô Thanh Vân trở thành một đứa trẻ tự ti, ít giao tiếp. Cô gần như không có bạn. Những lúc cô đơn, “người bạn” duy nhất của Ngô Thanh Vân là một dòng sông gần nhà, với một cây cổ thụ nằm cô đơn bên cạnh. Ngày nào cô cũng ra đó, trò chuyện với dòng sông và với cây cổ thụ, gửi gắm vào đó mọi tâm sự, mọi niềm vui, nỗi buồn rồi mới yên tâm trở về.

Là một cô bé ngoan ngoãn, dễ thương, xinh xắn, nên Ngô Thanh Vân đã may mắn được một gia đình người Na Uy nhận làm con nuôi, giúp đỡ cô trong những năm tháng chập chững bước vào đời. Đó là nơi mà mỗi lần về Na Uy, cô đều nhất định quay trở lại, để tri ân, để yêu thương những con người đã mở rộng vòng tay đón cô, cho cô một mái ấm gia đình thứ hai bình yên, hạnh phúc và ngọt ngào. Tâm sự về những năm tháng tuổi thơ của mình, cô nói: “Tuổi thơ là những kỉ niệm, những kho báu vô giá để tạo nên mỗi con người. Chính vì thế, tôi luôn trân trọng và tuyệt đối không lãng quên những kỉ niệm đó, vì tôi tin, đó là hành trang tốt nhất để mình có thể có được sự
trưởng thành như ngày hôm nay. Gia đình thứ hai của tôi ở Na Uy là những người cho tôi cái cảm giác hạnh phúc vẫn luôn tồn tại xung quanh ta, chỉ là ta đừng lãng quên nó, đừng đi qua nó, đừng bỏ phí nó. Cuộc sống đã dạy cho tôi biết trân trọng những hạnh phúc đó”. Trân trọng những kỉ niệm đó, nên mỗi lần về Na Uy, Ngô Thanh Vân đều không thể bỏ qua việc quay lại thành phố yên bình nơi cô đã sinh sống, thăm lại gia đình bố mẹ nuôi, anh trai nuôi, thăm lại dòng sông, thăm lại những con phố và mái trường đã gắn với cô những năm tháng học trò. Khi đó, người ta thấy một Ngô Thanh Vân hiền lành, giản dị, cười hết cỡ mà không phải e dè hay lo sợ bất cứ điều gì. Nụ cười của cô khi đó như một lời nhắn nhủ” “Tôi đang thoải mái và tôi hạnh phúc”. Sau những năm tháng êm đềm đó, Ngô Thanh Vân bắt đầu bước ra đời, sống cuộc sống tự lập với một ý chí bền bỉ, sắt đá mà không phải cô gái nào cũng có được. 18 tuổi, cô một mình lên Oslo (Thủ đô của Na Uy) sống cuộc đời trọ học và hoàn toàn không nhận bất cứ sự trợ giúp nào của gia đình. Đó là những ngày tháng không hề dễ dàng với cô người mẫu, ca sĩ, diễn viên đa tài Ngô Thanh Vân. Khi đó, dù mơ ước được theo học các ngành nghệ thuật, nhưng nhận thức rõ hoàn cảnh gia đình, nên Ngô Thanh Vân đã quyết định đăng ký theo học ngành kinh tế. Không có sự trợ giúp từ gia đình, không có học bổng, nên Ngô Thanh Vân phải vừa học vừa làm để kiếm tiền chi trả cho những nhu cầu bức thiết nhất của cuộc sống. Cô kể, ngày đó, mỗi tuần 3 buổi chiều, thêm hai ngày thứ 7 chủ nhật, cô lại đi làm thêm để trang trải cuộc sống. Thời gian đầu, Ngô Thanh Vân phải làm việc trong một nhà hàng ăn của người Tàu, bán các món ăn Tàu. Người gầy gò, chân tay yếu ớt, nhưng cô thường xuyên phải bê những chiếc đĩa vừa to vừa nặng, chạy đi chạy lại không ngừng nghỉ giữa các bàn suốt từ khi quán mở cửa đến khi quán đóng cửa. Sau đó Ngô Thanh Vân lại đi bán vé ở ga xe lửa rồi chuyển sang làm thu ngân ở siêu thị. Công việc nào cũng khiến cho đôi chân của Ngô Thanh Vân thường xuyên trong tình trạng nhức mỏi, căng thẳng. Tuy nhiên, ngày ấy Ngô Thanh Vân hầu như chẳng biết chê việc gì, dù là việc vất vả đến mấy, bởi cái quan trọng hơn với cô là kiếm tiền để nuôi ước mơ học hành. Cũng có những khi cảm
thấy quá mệt mỏi và căng thẳng quá, trên đường từ chỗ làm thêm về nhà, vừa đi vừa gặm mẩu bánh mị nguội ngắt, cứng quèo, cô gái trẻ đầy nghị lực cũng phải bật khóc vì lo lắng, sợ hãi, mệt mỏi, vì nhìn thấy những khó khăn không dễ vượt qua trước mắt.
Hình ảnh của một ngôi sao thân thiện và không đụng hàng
Trải qua những năm tháng đầu đời đầy khó khăn, vất vả đã rèn cho Ngô Thanh Vân ý chí, sự tự lập và một cá tính kiên cường, không lùi bước trước bất cứ khó khăn nào. Có những lúc người ta có cảm giác Vân mạnh mẽ đến nỗi cô dường như là một người đàn ông mang hình hài của một người phụ nữ đẹp. Ngô Thanh Vân kể, được sống giữa hai nền văn hóa của hai đất nước hoàn toàn khác biệt khiến cô học hỏi được nhiều thứ. Ngoài những tính cách Việt đã ngấm sâu vào máu, cô học được của người Na Uy sự chân thành, thẳng thắn, sự hòa đồng cũng như lạc quan cùng với sự tự chủ cảm xúc trước mọi khó khăn, giông bão xảy đến với mình. Điều đó tạo nên tính cách của Ngô Thanh Vân ngày hôm nay, tạo nên một ngôi sao của làng giải trí Việt với vẻ đẹp, phong thái và một cá tính hoàn toàn không lẫn lộn với bất cứ ai khác. Yêu nghệ thuật nhưng phải học kinh tế vì hoàn cảnh gia đình, cuối cùng thì Ngô Thanh Vân cũng dừng những bước chân của mình trên lãnh địa nghệ thuật. Năm 1999, Ngô Thanh Vân về bất ngờ này đến bất ngờ khác, cô được chọn là “Hoa hậu của tháng” rồi trở thành á hậu của cuộc thi. Điều đó đã giữ chân Ngô Thanh Vân ở lại Việt Nam, trái với dự định sẽ trở về Na Uy rồi tìm đường sang Mỹ học như những gì cô nghĩ ban đầu.
Cũng từ đây, Ngô Thanh Vân bắt đầu bước chân vào làng giải trí Việt với vai trò người mẫu, rồi từ đó nhảy sang lĩnh vực ca sĩ và diễn viên. Công bằng mà nói, dù chưa thực sự quá nổi bật đến mức đột phá ở bất cứ lĩnh vực nào, nhưng ở lĩnh vực nào Ngô Thanh Vân cũng thu được những thành công đáng kể và cũng được khán giả thừa nhận, đặc biệt là trong vai trò ca sĩ, diễn viên. Sau thành công của “Dòng máu anh hùng”, khán giả Việt Nam lại tiếp tục xuýt xoa trước những thước phim của Ngô Thanh Vân trong “Bẫy rồng”.
Rất nhiều người đã nhận xét, Ngô Thanh Vân có một vẻ đẹp cương nghị, cứng rắn, một gương mặt cá tính và không hề đụng hàng với những ngôi sao, những người đẹp khác của ngành giải trí, dù chưa hẳn cô đã đẹp hơn họ.Đạo diễn Charlie Trực Nguyễn đã từng nhận xét về Ngô Thanh Vân như là “một con ngựa hoang mà nếu huấn luyện cẩn thận sẽ trở thành một con ngựa chiến lợi hại”. Tất cả những ai đã tiếp xúc với Ngô Thanh Vân đều nhận ra cô là một mẫu phụ nữ độc lập, tham vọng và luôn chủ động trong việc lựa chọn số phận của mình, hoàn toàn không để bị phụ thuộc hay bị chi phối bởi bất cứ ai. Chính vì thế, ở cạnh Ngô Thanh Vân, người đàn ông nào “yếu bóng vía” sẽ cảm thấy bất an và thường xuyên sống trong tâm trạng lo sợ mình sẽ bị “bắt nạt”.
Sau hơn 10 năm đứng trong ngành giải trí Việt, có thể nói Ngô Thanh Vân không có được sức bật mạnh mẽ như Hồ Ngọc Hà, người cũng cùng chuyển từ người mẫu sang ca sĩ với cô. Nhưng dù không thành ngôi sao hàng đầu, không thể phủ nhận rằng Ngô Thanh Vân cũng đã có chỗ đứng tương đối vững chắc trong lòng người hâm mộ. Điều khiến khán giả yêu quý Ngô Thanh Vân là trông cô lúc nào cũng giản dị, gần gũi, không quá kiêu kỳ. Những trang phục Ngô Thanh Vân mặc cũng thể hiện sự đơn giản, cá tính, không màu mè, kiểu cách, nhưng vẫn toát lên sự thanh lịch, quyến rũ. Có lúc Ngô Thanh Vân có thể là một quý bà sang trọng khi mặc một chiếc váy đắt tiền, bước tự tin trên thảm đỏ. Nhưng cũng có khi Ngô Thanh Vân mặc quần bò, áo phông, gương mặt gần như để mộc, xuất hiện giản dị nhưng gần gũi, thân tình trong những chuyến đi từ thiện. Sự giản dị, gần gũi và hòa đồng không hề giả tạo đó khiến người ta yêu mến và chú ý đến Ngô Thanh Vân nhiều hơn. Chính vì thế, bất chấp những câu chuyện “ùm xùm” về việc là người thứ ba xen vào gia đình Jonny Trí Nguyễn, Ngô Thanh Vân vẫn là một trong số những ngôi sao trong làng giải trí được khán giả yêu mến bởi lối sống sạch, lành mạnh và ít scandal.
“Virus” khiến hôn nhân của Jonny Trí Nguyễn tan vỡ?

ngo tri
Có thể nói, chuyện tình của Ngô Thanh Vân và Jonny Trí Nguyễn chính là một trong những scandal lớn nhất trong 10 năm hoạt động giải trí của Ngô Thanh Vân. Suốt một thời gian dài, cô đã hứng chịu không ít búa rìu dư luận sau khi Cathy (vợ cũ của Jonny) lên báo tố cáo Ngô Thanh Vân chính là người thứ ba khiến cho vợ chồng Jonny Trí Nguyễn – Cathy tan vỡ.
Mối quan hệ của Ngô Thanh Vân và Jonny Trí Nguyễn bắt đầu được bàn tán khi hai người đóng cặp với nhau trong bộ phim “Dòng máu anh hùng”. Đây là bộ phim mà vợ của Trí Nguyễn là Cathy cũng tham gia với vai trò sản xuất. Trước đó, người ta vẫn thấy Trí Nguyễn lên báo và không tiếc lời ca ngợi về người vợ xinh đẹp, vừa hiền lành vừa đảm đang của mình, người luôn là hậu phương vững chắc cho chồng theo đuổi những ước mơ sự nghiệp. Thế nhưng khi bộ phim “Dòng máu anh hùng” gây được tiếng vang trong và ngoài nước, khi người ta thấy Ngô Thanh Vân và Jonny Trí Nguyễn thường xuyên tay trong tay dắt nhau tham dự các liên hoan phim, các buổi hiêu đãi hay những chương trình quảng bá cho phim, thì sự tan vỡ của gia đình Jonny Trí Nguyễn và Cathy cũng bắt đầu được nói tới. Một thời gian ngắn sau, họ chính thức xác nhận sự đổ vỡ này, kèm theo đó là những cuộc trả lời phỏng vần đầy hờn ghen, cay đắng và uất
ức của Cathy. Khi đó, Jonny Trí Nguyễn gần như im lặng, còn Ngô Thanh Vân thì hoàn toàn im lặng. Không thanh minh, không giải thích, nhưng họ vẫn xuất hiện với nhau, tay trong tay ở các sự kiện. Đó có thể coi là một sự thừa nhận ngấm ngầm mà sau này, khi mọi chuyện đã lắng xuống, người ta vẫn thấy hai nhân vật chính úp mở trong mỗi lần trả lời phỏng vấn.
Theo lời tâm sự của Cathy, thì Cathy và Jonny Trí Nguyễn quen nhau khi Jonny còn rất nghèo, chứ chưa hề thành danh như bây giờ. Tình yêu đơm hoa, kết trái, họ kết hôn và có hai đứa con, một gái một trai. Cuộc sống gia đình tưởng như đã hạnh phúc nhờ tài vun vén của Cathy, nhưng cho đến khi Jonny Trí Nguyễn gặp Ngô Thanh Vân khi quay phim dòng máu anh hùng thì mọi chuyện sụp đổ. Tin tưởng chồng, nên suốt một thời gian dài, Cathy hoàn toàn không nghi ngờ gì khi thấy Trí Nguyễn có biểu hiện lạnh nhạt với mình, cũng không một chút mảy may lo lắng khi cả Trí Nguyễn và Ngô Thanh Vân thường xuyên gặp riêng nhau và gắn với nhau như hình với bóng. Chỉ đến khi câu chuyện giữa Trí Nguyễn và Ngô Thanh Vân đã gần như được công khai, trở nên “sáng tỏ” như ban ngày, thì Cathy mới bật khóc vì cay đắng cho rằng mình là người cuối cùng được biết điều đó. Đau đớn vì mất chồng, nên Cathy đã lên báo, trả lời một
bài phỏng vấn khiến cả Trí Nguyễn và Ngô Thanh Vân “điêu đứng” vì dư luận. Trong bài phỏng vấn đó, Cathy khẳng định đã viết mail cho Ngô Thanh Vân để tra hỏi về mối quan hệ của cô với Trí Nguyễn và đã được Ngô Thanh Vân xác nhận mình thực lòng yêu Trí Nguyễn và muốn tiến tới với người đàn ông này, nếu cuộc hôn nhân của Cathy và Trí Nguyễn tan vỡ.
Sau vụ ly hôn rùm beng đó, Cathy mang hai con trở về Mỹ, còn Ngô Thanh Vân và Trí Nguyễn vẫn sát cánh bên nhau mọi lúc, mọi nơi, từ những buổi tiệc, hay những liên hoan phim, đến những vai diễn trong phim “Bẫy rồng”. Họ nhìn nhau với ánh mắt tình tứ, dành cho nhau những cử chỉ ân cần, họ ca ngợi nhau và rủ nhau đi cùng trong các buổi phỏng vấn, họ úp mở về mối quan hệ của mình, không thừa nhận, cũng chẳng chối quanh, nên khiến dư luận vẫn bán tín, bán nghi về mối quan hệ trên mức tình bạn của họ. Nhưng với những người “thạo tin”, thì chuyện Ngô Thanh Vân và Jonny Trí Nguyễn là một cặp gần như “đã rõ như ban ngày”. 98% họ là một cặp đôi, chỉ có 2% còn lại là đợi cả hai cùng gật đầu xác nhận. Và người ta có lý khi cho rằng ngày đó không còn xa, khi mà thời gian gần đây, những bức ảnh thân mật giữa Jonny Trí Nguyễn và Ngô Thanh Vân ngày càng xuất hiện nhiều hơn trên mặt báo, với những cái ôm tình cảm, hay như việc khi Ngô Thanh Vân bị đau chân trong khi thi “Bước nhảy hoàn vũ”, Jonny Trí Nguyễn đã bế Ngô Thanh Vân rồi ngồi xoa bóp chân cho cô với thái độ vô cùng ân cần, dịu dàng mà người ta thường chỉ nhìn thấy ở một người đàn ông đang chăm sóc cho người phụ nữ của mình.
Bất chấp việc Ngô Thanh Vân có phải là “người thứ ba” khiến hôn nhân của Trí Nguyễn tan vỡ hay không, người ta vẫn phải công nhận họ là một cặp trai tài gái sắc. Sự kết hợp của họ khiến cả hai đều tạo nên được hiệu ứng mạnh mẽ trước dư luận, khiến cái tên Jonny Trí Nguyễn và Ngô Thanh Vân khi đi cùng với nhau luôn đảm bảo không bao giờ “nguội”. Họ thậm chí còn nhận được sự ủng hộ của phần lớn khán giả nếu công khai tình cảm, bởi không ai có thể phủ nhận, Ngô Thanh Vân và Trí Nguyễn thực sự là một cặp đôi đẹp cả trên phim lẫn ngoài đời.
Hoài Lâm

Giấy chứng nhận còn trong trắng và cuộc tổng chiến dịch vì trinh tiết

Giấy chứng nhận còn trong trắng và cuộc tổng chiến dịch vì trinh tiết

Vài năm trở lại đây, tại Pháp xuất hiện tình trạng xin cấp giấy chứng nhận còn trong trắng, và đương nhiên trước đó sẽ là một cuộc tổng chiến dịch vá màng trinh của hàng trăm, hàng nghìn cô gái trẻ,...

Pv:

Ảnh: